Bài viết

Người lính pháo binh năm xưa của vùng đất Đông Hải

Vĩnh Long11/05/2026Nguyễn Thành Hưng (xã Đông Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính pháo binh năm xưa của vùng đất Đông Hải

Cựu chiến binh Trần Văn Phương, sinh ngày 9 tháng 10 năm 1951 tại Đông Hải, là một trong những người từng tham gia lực lượng pháo binh trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hơn nửa cuộc đời đã trôi qua, nhưng những ký ức về những năm tháng chiến đấu giữa khói lửa chiến trường vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người lính già nơi quê biển Đông Hải.

Ông Trần Văn Phương sinh ra trong gia đình nghèo có bốn anh em. Cha mẹ ông sống bằng nghề làm ruộng và vá lưới thuê cho bà con trong xóm. Những năm chiến tranh ác liệt, quê hương Đông Hải thường xuyên bị bom đạn uy hiếp. Nhiều đêm cả gia đình phải chui xuống hầm tránh pháo kích.

Tháng 5 năm 1968, khi mới mười bảy tuổi, ông tham gia lực lượng thanh niên địa phương làm nhiệm vụ tiếp tế và chuyển thư cho cán bộ cách mạng. Nhờ sức khỏe tốt và tính cách gan dạ, đến đầu năm 1970 ông được điều động vào đơn vị pháo binh hoạt động tại chiến trường miền Tây Nam Bộ.

Những năm làm lính pháo binh là quãng thời gian đầy gian khổ. Đơn vị thường xuyên phải di chuyển trận địa trong đêm để tránh máy bay địch phát hiện. Việc kéo pháo qua những cánh đồng ngập nước hay những khu rừng sình lầy vô cùng cực nhọc.

Ông Phương nhớ nhất trận chiến diễn ra vào ngày 22 tháng 8 năm 1972. Khi ấy, đơn vị ông nhận nhiệm vụ yểm trợ hỏa lực cho lực lượng bộ binh tấn công vào một cứ điểm địch gần tuyến sông lớn.

Khoảng gần 3 giờ sáng, cả đơn vị bắt đầu bí mật đưa pháo vào vị trí chiến đấu. Trời mưa nặng hạt, bùn đất lầy lội khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Có đoạn cả tiểu đội phải dùng sức kéo khẩu pháo từng mét một qua vùng đất ngập nước.

Đến khoảng 5 giờ sáng, khi trận địa vừa hoàn tất, pháo địch bất ngờ bắn dữ dội về phía đơn vị. Đất đá tung lên mù mịt, nhiều chiến sĩ bị thương do sức ép.

Trong lúc giao tranh ác liệt, một khẩu pháo của đơn vị bị kẹt nòng sau loạt bắn liên tục. Nếu không xử lý kịp thời, toàn bộ hỏa lực yểm trợ sẽ bị gián đoạn. Không chút do dự, ông Trần Văn Phương cùng đồng đội lao đến khắc phục sự cố ngay giữa làn pháo kích.

Dưới ánh pháo sáng chớp liên tục trên bầu trời, ông vừa lau mồ hôi vừa cùng đồng đội tháo nòng pháo bị kẹt. Chỉ vài phút sau, khẩu pháo hoạt động trở lại và tiếp tục yểm trợ cho bộ binh phía trước tiến công.

Đến trưa cùng ngày, trận chiến kết thúc thắng lợi. Tuy nhiên, trong trận ấy, hai người đồng đội thân thiết của ông đã hy sinh ngay bên trận địa pháo. Mỗi lần kể lại, giọng ông luôn nghẹn lại vì xúc động.

Cuối năm 1973, trong một lần chuyển trận địa, ông bị mảnh pháo găm vào cánh tay trái và phải điều trị gần ba tháng. Dù vậy, sau khi hồi phục, ông vẫn tiếp tục phục vụ cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng 30 tháng 4 năm 1975.

Sau chiến tranh, ông Trần Văn Phương trở về quê hương Đông Hải với cơ thể mang thương tích và đôi tai suy giảm thính lực vì nhiều năm sống giữa tiếng pháo nổ. Những năm đầu sau giải phóng, ông làm đủ nghề để nuôi gia đình: làm ruộng, sửa máy ghe và chăn nuôi nhỏ.

Năm 2003, ông tham gia công tác hội cựu chiến binh tại địa phương. Với tính cách điềm đạm và trách nhiệm, ông luôn tích cực vận động bà con đoàn kết, giúp đỡ gia đình khó khăn và giáo dục con cháu giữ gìn truyền thống quê hương.

Trong các buổi sinh hoạt truyền thống, ông thường kể cho thanh niên nghe về những người lính pháo binh năm xưa — những con người âm thầm đứng sau trận tuyến nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy.

Ông thường nói:

“Mỗi phát pháo bắn ra không chỉ để chiến đấu mà còn là niềm hy vọng cho đồng đội phía trước.”

Ngày nay, dù mái tóc đã bạc trắng và sức khỏe không còn như trước, nhưng tinh thần quả cảm của người lính pháo binh năm nào vẫn luôn sáng mãi trong lòng bà con quê hương Đông Hải.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính pháo binh năm xưa của vùng đất Đông Hải | Câu chuyện thời hoa lửa