Người lính pháo binh trong Chiến dịch Hồ Chí Minh
Ông Bảy là lính pháo binh thuộc Lữ đoàn Pháo binh 368, Quân đoàn 1. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử tháng 4/1975, đơn vị của ông đã thần tốc hành quân từ miền Bắc vào Nam, kịp thời đặt trận địa pháo ở Dầu Tiếng và Bến Cát, yểm trợ đắc lực cho bộ binh tiến công giải phóng Sài Gòn.
Đầu tháng 4 năm 1975, khi nhận được lệnh tổng tiến công, Đại đội pháo 130mm của ông Bảy cùng Quân đoàn 1 hành quân thần tốc qua các tỉnh miền Trung. Ông kể, suốt dọc đường, xe pháo của ta được nhân dân các địa phương vừa giải phóng đón chào như vỡ chợ. Đến ngày 28 tháng 4, trận địa pháo của ông được bố trí tại khu vực Dầu Tiếng (Tây Ninh), hướng nòng pháo về phía Sài Gòn. Nhiệm vụ của ông là tính toán phần tử bắn, yểm trợ cho mũi tiến công của Sư đoàn 312 vào sân bay Tân Sơn Nhất. Đêm 29 rạng sáng 30 tháng 4, những loạt đạn pháo đầu tiên gầm rú xé toang bầu trời. Ngồi bên khẩu đội pháo, ông Bảy và đồng đội vừa bắn vừa hồi hộp dõi theo từng bước tiến của bộ binh qua máy vô tuyến. Khi nghe tin xe tăng của Lữ đoàn 203 đã húc đổ cổng Dinh Độc Lập, cả trận địa như vỡ òa. Những người lính pháo binh lấm lem thuốc súng ôm chầm lấy nhau, reo hò vang dậy cả một vùng rừng cao su. Ông Bảy tâm sự: "Là lính pháo, tôi chưa từng đặt chân vào Sài Gòn ngày giải phóng, nhưng được góp những viên đạn cuối cùng kết thúc chiến tranh là niềm vinh dự lớn nhất đời lính".



