NGƯỜI LÍNH PHÚ TÂN ĐÁNH GIẶC
Sau giải phóng miền Nam, năm 1978, ông Bạc lại tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam. Đơn vị ông tham gia trận phản công tại Phú Châu và khu vực sông Tiền, phối hợp với lực lượng huyện Phú Tân, Chợ Mới. “Pol Pot đánh vào nhiều xã biên giới. Chúng tui phải tiến công giải phóng Nhơn Hội, Khánh Bình. Đạn pháo địch rơi như mưa, tui thấy đồng đội ngã xuống nhưng vẫn xông lên. Tui bị thương ở tay trái khi cứu một chiến sĩ bị kẹt dưới hầm”.
NGƯỜI LÍNH PHÚ TÂN ĐÁNH GIẶC
Sinh năm 1950 tại ấp Cái Tắc, xã Phú Tân, ông Bạc nhập ngũ “Hồi đó, tui mới 20 tuổi, nghe Đảng kêu gọi, tui rời ruộng đồng lên đường đánh Mỹ”, ông kể.
Ông tham gia nhiều trận phục kích dọc sông Tiền và Đồng Tháp Mười. Năm 1972, đơn vị ông phối hợp với huyện đội Phú Tân đánh úp một đoàn xuồng tuần tra của địch gần Phú Châu. “Chúng tui nằm mai phục trong bụi dừa nước. Khi xuồng địch đến, lệnh bắn vang lên. Tui bắn liền một băng, hai tên lính ngã xuống sông. Trận đó diệt 12 tên, thu nhiều súng, nhưng đơn vị mất hai đồng chí”.
Sau giải phóng miền Nam, năm 1978, ông Bạc lại tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam. Đơn vị ông tham gia trận phản công tại Phú Châu và khu vực sông Tiền, phối hợp với lực lượng huyện Phú Tân, Chợ Mới. “Pol Pot đánh vào nhiều xã biên giới. Chúng tui phải tiến công giải phóng Nhơn Hội, Khánh Bình. Đạn pháo địch rơi như mưa, tui thấy đồng đội ngã xuống nhưng vẫn xông lên. Tui bị thương ở tay trái khi cứu một chiến sĩ bị kẹt dưới hầm”.
Trở về đời thường năm 1986, ông Bạc mang theo vết thương và nỗi nhớ đồng đội. Với vài công đất, ông trồng chanh, nuôi cá tra, trở thành hộ khá giả. Ông tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, vận động bà con xây dựng nông thôn mới.
“Chiến tranh dạy tui bài học: đoàn kết thì thắng, chia rẽ thì thua. Giờ hòa bình, chúng ta phải xây dựng quê hương mạnh giàu”, ông nói với các cháu nội.



