Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI LÍNH QUÂN Y VÀ VAI TRÒ THẦM LẶNG NƠI BIÊN GIỚI

Chú Biện Công Niễn sinh năm 1959, đang sinh sống tại xã Phú Quới tình Vĩnh Long là một trong những cựu thanh niên xung phòng đảm nhiệm vai trò quân y, người đã tham gia bảo vệ Tổ quốc trong những năm tháng đầy gian khó tại chiến trường Tây Nam và làm nhiệm vụ Quốc tế tại Campuchia. Chú là người lính "ngành thuốc" với sứ mệnh cao cả: phát thuốc, cấp thuốc, chữa trị cho cả bộ đội, thanh niên xung phong và người dân Campuchia. Hành trình của chú là biểu tượng cho tinh thần dấn thân, chịu đựng gian

Vĩnh Long14/11/2025BCH LCĐ Khoa Luật - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH QUÂN Y VÀ VAI TRÒ THẦM LẶNG NƠI BIÊN GIỚI

Trước khi chính thức bước vào chiến trường, người lính đã phải trải qua những ngày tháng phòng thủ căng thẳng nơi biên giới. Chú kể lại, cuộc sống khi đó là một vòng lặp không ngừng giữa chiến đấu và phòng thủ: "Tối ngày sáng đào bắn, xuống đó bắn, bắn cho tới trưa. Trưa lú đầu lên, chiều bắt đầu đào xuống bắn, pháo kích. Cứ vậy hoài suốt mà không biết chừng nào mà qua Miên."

Chú nhớ lại, trong giai đoạn chuẩn bị, mọi người phải học chữ Khmer và học các điều lệnh nghiêm ngặt, bao gồm cả "10 điều cấm (cấm trượng)." Dù chuẩn bị kỹ lưỡng, mọi thứ vẫn diễn ra trong sự ngỡ ngàng: "Bây giờ đã già mấy chục năm rồi cũng phải còn mắc cười về cái chuyện là... mình không có nghĩ rằng bao giờ mà mình đi qua bên Miên đâu." Rồi đến ngày nhận lệnh: "Tới chừng cắp một cái đi qua bển, không có không có mẹ gì đâu... Chân ướt chân ráo qua mắc cười lắm."

Khi bước vào chiến trường Campuchia, nhiệm vụ của chú – người lính quân y – trở nên bao trùm và nhân đạo. Công việc của chú là "bên ngành thuốc không à", với trách nhiệm lớn lao: "Phát thuốc, cấp thuốc, chữa trị... Dân Miên tới là lo hết, coi như là mình lo luôn chung hết. Cả bộ đội mình, cả lính ta, thanh niên xung phong, và cả luôn dân Miên..."

Tại chiến trường, kẻ thù vô hình và nguy hiểm nhất là bệnh tật, đặc biệt là sốt rét ("nóng lạnh"). Chú Kiệt kể lại hình ảnh những người dân bị bệnh, phải chữa trị bằng kinh nghiệm và sự tận tâm: "Nó ôm cái đầu nó sưng vù... nhức đầu, nhức đầu, chóng mặt. Chú qua, cho uống thuốc, uống thuốc nhức đầu chóng mặt. Bắt đầu nó run, vậy là rồi, nóng lạnh. Cứ vậy thôi. Đau bụng thì ôm bụng, rồi có gì cho..."

Giữa những khó khăn, niềm vui lớn nhất của chú là khi gặp được người dân Việt Nam sinh sống ở đó: "Lâu lâu cũng có được một hai người dân. Người dân Việt mình á mà biết nói tiếng Việt á, trời ơi mừng muốn chết luôn. Trời tôi nói gặp được tiếng Việt mình mừng muốn chết luôn, y như gặp bà con vậy đó." Kỷ niệm này còn gắn với một nỗi buồn: "Mấy cổ nói là mấy cổ không bao giờ dám nói tiếng Việt. Bởi vì nói tiếng Việt là nó cạch lâu rồi." Phải đến khi thấy bộ đội Việt Nam, họ mới dám cất lên tiếng mẹ đẻ.

Thông điệp vàng gửi gắm

Câu chuyện của chú là minh chứng sống động cho tinh thần xung kích của tuổi trẻ Việt Nam và tinh thần nhân đạo sâu sắc của người lính. Họ đã dùng tình người, sự tận tâm của mình để "xây dựng nền móng" cho hòa bình. Sự cống hiến của người lính quân y mang một ý nghĩa sâu sắc: Dù ở bất kỳ chiến trường nào, vai trò của người lính không chỉ là chiến đấu mà còn là sự nhân ái, sẻ chia. Tinh thần ấy sẽ tiếp tục thắp lên niềm tin và nghị lực trên hành trình xây dựng quê hương, đất nước Việt Nam phát triển phồn vinh, giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn