Người lính quê Nam Đàn không trở về
Nam Đàn là vùng đất địa linh nhân kiệt, nơi sinh ra biết bao người con ưu tú của dân tộc. Trong các cuộc kháng chiến, hàng vạn thanh niên nơi đây đã lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Có một người lính trẻ quê Nam Đàn, ngày nhập ngũ mới vừa tròn hai mươi tuổi.
Ngày chia tay, cha mẹ chỉ có vài bộ quần áo cũ làm hành trang cho con. Mẹ dặn: "Con đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe." Anh chỉ mỉm cười, hẹn ngày đất nước thống nhất sẽ trở về.
Những năm ở chiến trường Trường Sơn, anh cùng đồng đội mở đường, tải đạn, chiến đấu giữa mưa bom bão đạn. Gian khổ là vậy nhưng trong mỗi lá thư gửi về, anh chỉ kể những điều vui để cha mẹ yên lòng.
Trong một trận chiến bảo vệ đoàn xe vận tải, anh đã anh dũng hy sinh. Đồng đội chôn cất anh bên sườn núi, lấy chiếc mũ cối làm bia mộ tạm.
Nhiều năm sau hòa bình, hài cốt của anh được quy tập về nghĩa trang liệt sĩ. Cuộc đoàn tụ sau mấy chục năm khiến cả gia đình không cầm được nước mắt.
Câu chuyện ấy khiến tôi hiểu rằng, có những lời hẹn không thể thực hiện, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày đoàn viên của cả dân tộc.



