Cựu chiến binh

Người lính quốc tế giữa đại ngàn Thượng Lào

Người lính quốc tế giữa đại ngàn Thượng Lào

Nghệ An08/07/2026NGUYỄN VIẾT HOÀNG (CÔNG AN XÃ THẦN LĨNH)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính quốc tế giữa đại ngàn Thượng Lào

Có những cuộc chiến không ghi dấu bằng những trận đánh vang dội, không được nhắc đến trong những trang sách lịch sử với những con số hào hùng. Nhưng ở nơi biên cương xa xôi, giữa núi rừng Thượng Lào hùng vĩ, vẫn có những người lính lặng lẽ cống hiến tuổi thanh xuân, mang trên vai sứ mệnh quốc tế cao cả của dân tộc Việt Nam.

Đó là câu chuyện của cựu chiến binh Trương Văn Vinh, sinh ngày 15 tháng 1 năm 1960.

Năm 1983, khi vừa bước sang tuổi hai mươi ba, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, đồng chí Trương Văn Vinh lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế về Đại đội C31, Tiểu đoàn 76, Trung đoàn 665, làm nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường Thượng Lào. Những năm tháng ấy, đất nước Việt Nam vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn tiếp tục thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, sát cánh cùng Quân đội Nhân dân Lào bảo vệ thành quả cách mạng, giữ gìn hòa bình và ổn định vùng biên giới. Đối với người lính trẻ Trương Văn Vinh, hành trang mang theo không chỉ là khẩu súng và ba lô, mà còn là niềm tin son sắt vào tình hữu nghị Việt Nam – Lào, hai dân tộc "hạt gạo cắn đôi, cọng rau bẻ nửa", cùng nhau vượt qua biết bao gian khó. Chiến trường Thượng Lào không chỉ có tiếng súng. Đó còn là những cánh rừng già bạt ngàn, những dãy núi trùng điệp, những con đường mòn cheo leo, mùa mưa lầy lội, mùa khô nắng cháy. Thiếu thốn lương thực, thuốc men, khí hậu khắc nghiệt và những hiểm nguy luôn rình rập là thử thách thường trực đối với mỗi cán bộ, chiến sĩ.

Nhiệm vụ của Đại đội C31 không chỉ là phối hợp với Quân đội Nhân dân Lào truy quét các toán thổ phỉ, giữ gìn an ninh cho nhân dân địa phương, mà còn trực tiếp tham gia xây dựng các công trình quân sự và dân sự. Đó có thể là những đoạn đường xuyên rừng mở lối cho bà con đi lại. Là những căn nhà, doanh trại được dựng lên giữa núi non. Là những công trình phòng thủ bảo vệ vùng biên. Là những cây cầu nhỏ nối liền những bản làng còn nhiều khó khăn. Ở bất cứ nơi đâu có dấu chân người lính Việt Nam, nơi đó đều in đậm tinh thần giúp bạn như giúp chính mình.

Có những ngày hành quân dài hàng chục cây số qua rừng sâu. Có những đêm thức trắng canh gác giữa màn sương lạnh buốt. Có những bữa cơm chỉ vỏn vẹn vài nắm gạo và chút rau rừng. Nhưng chưa bao giờ người lính trẻ Trương Văn Vinh chùn bước.

Điều tiếp thêm sức mạnh cho ông và đồng đội chính là niềm tin vào nhiệm vụ, vào tình đoàn kết đặc biệt giữa hai dân tộc Việt Nam và Lào. Bốn năm làm nhiệm vụ quốc tế, từ 1983 đến 1987, là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Đó là những năm tháng mà mỗi người lính sẵn sàng hy sinh lợi ích riêng để góp phần giữ gìn hòa bình cho đất nước bạn. Đó cũng là khoảng thời gian hun đúc nên bản lĩnh, ý chí và phẩm chất của người lính Cụ Hồ.

Những cống hiến thầm lặng ấy đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận. Với những thành tích xuất sắc trong thực hiện nhiệm vụ quốc tế, đồng chí Trương Văn Vinh đã vinh dự được Chủ tịch nước Trần Đức Lương trao tặng Huân chương Chiến công hạng Ba. Đó không chỉ là phần thưởng dành cho riêng ông, mà còn là sự ghi nhận đối với biết bao cán bộ, chiến sĩ đã từng lặng lẽ cống hiến trên đất nước Triệu Voi, viết nên những trang sử đẹp của tình hữu nghị Việt Nam – Lào.

Ngày hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, người cựu chiến binh năm nào đã trở về với cuộc sống đời thường. Huân chương được cất giữ cẩn thận như một kỷ vật thiêng liêng của tuổi trẻ. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất đối với ông không phải là tấm huân chương, mà là ký ức về những năm tháng được sống, chiến đấu và cống hiến vì nghĩa tình quốc tế cao đẹp. Mỗi khi nhắc lại những ngày ở Thượng Lào, ánh mắt người lính già vẫn ánh lên niềm tự hào. Bởi ông hiểu rằng, tuổi trẻ của mình đã không trôi qua vô nghĩa. Ông và đồng đội đã góp một phần nhỏ bé vào việc vun đắp tình hữu nghị đặc biệt Việt Nam – Lào, thứ tình cảm được xây dựng bằng mồ hôi, gian khổ, sự hy sinh và lòng trung thành son sắt của nhiều thế hệ người lính. Thời gian có thể phủ bụi lên những con đường năm xưa. Những doanh trại, những công trình có thể đã đổi thay. Nhưng tinh thần quốc tế trong sáng và nghĩa tình đồng đội vẫn còn mãi. Đó chính là ngọn lửa không bao giờ tắt trong trái tim những người lính đã từng đi qua thời hoa lửa. Và câu chuyện của cựu chiến binh Trương Văn Vinh sẽ luôn nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng: có những chiến công được viết bằng sự lặng thầm, có những cống hiến không cần ánh hào quang, nhưng mãi mãi là niềm tự hào của Tổ quốc và của những người đã dành trọn tuổi xuân để thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính quốc tế giữa đại ngàn Thượng Lào | Câu chuyện thời hoa lửa