NGƯỜI LÍNH SAU NGÀY THỐNG NHẤT TRÊN BIÊN GIỚI TÂY NAM
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Nguyễn Xuân Bảo tiếp tục ở lại quân đội, tham gia làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam. Trong giai đoạn đầy khó khăn sau chiến tranh, bác đảm nhiệm công tác chính trị tại đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 330. Đây là thời kỳ ít bom đạn hơn nhưng không kém phần gian nan. Với bác, hòa bình cũng là một mặt trận cần sự hy sinh thầm lặng.
Nhiều người nghĩ rằng sau năm 1975, người lính được nghỉ ngơi. Bác Bảo lắc đầu:
“Hết chiến tranh lớn, lại đến những nhiệm vụ mới, âm thầm mà nguy hiểm.”
Những năm cuối thập niên 1970, bác được giao nhiệm vụ tại khu vực biên giới Tây Nam của Tổ quốc, tham gia bảo vệ chủ quyền và giúp nhân dân ổn định cuộc sống sau chiến tranh. Lúc này, bác là cán bộ chính trị tiểu đoàn, kinh nghiệm dày dặn, được đồng đội tin tưởng.
Không còn những trận bom rền trời, nhưng thiếu thốn đủ bề: lương thực ít, thuốc men khan hiếm, cơ sở vật chất gần như trắng tay. Bác vừa lo công tác tư tưởng cho bộ đội, vừa trực tiếp vận động nhân dân địa phương tham gia giữ gìn an ninh, khôi phục sản xuất.
“Bác hay nói với anh em: súng có thể hạ xuống, nhưng trách nhiệm thì không bao giờ được hạ.”
Một kỷ niệm bác nhớ mãi là lần đơn vị giúp dân dựng lại trường học tạm cho trẻ em vùng biên. Nhìn lũ trẻ ngồi học dưới mái tranh, bác thấy rõ ý nghĩa của hòa bình mà mình và đồng đội đã đổi bằng máu xương.
Năm 1980, sau 17 năm liên tục phục vụ trong quân đội, bác chính thức xuất ngũ. Với quá trình công tác bền bỉ cả trong chiến tranh và thời bình, bác được tặng Huân chương Quân kỳ Quyết thắng cùng nhiều giấy khen của đơn vị.
Kết thúc câu chuyện, bác chậm rãi nói:
“Người lính không chỉ chiến đấu trong bom đạn, mà còn phải biết giữ gìn hòa bình bằng cả tấm lòng.”



