Người lính sinh ra trong ngày Độc lập và một đời trọn nghĩa với Tổ quốc
Sinh đúng ngày Quốc khánh 2/9/1945, cựu chiến binh – thương binh Phạm Văn Nhuận đã dành cả tuổi trẻ cho sự nghiệp cách mạng, để lại tấm gương kiên trung, bất khuất cho thế hệ hôm nay.
Lịch sử dân tộc Việt Nam có những con người mà cuộc đời gắn liền một cách đặc biệt với vận mệnh đất nước. Với ông Phạm Văn Nhuận, điều đó thể hiện ngay từ ngày ông cất tiếng khóc chào đời – ngày 2/9/1945, ngày Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Lớn lên trong bối cảnh đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, tinh thần yêu nước và lý tưởng cách mạng đã sớm hun đúc trong ông. Ngày 14/9/1965, khi mới tròn hai mươi tuổi, ông Phạm Văn Nhuận lên đường nhập ngũ, bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam, trực tiếp tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và ác liệt.
Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường là chuỗi ngày đối mặt với bom đạn, đói khát và hiểm nguy cận kề. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, ông Nhuận cùng đồng đội vẫn giữ vững niềm tin, ý chí chiến đấu kiên cường vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Chính trong cuộc chiến không cân sức đó, ông đã bị thương, để lại trên cơ thể những di chứng suốt đời, trở thành thương binh – người chiến sĩ cách mạng mang trên mình dấu tích của chiến tranh.
Đến năm 1973, sau nhiều năm chiến đấu bền bỉ, ông hoàn thành nhiệm vụ và rời quân ngũ. Trở về đời thường, ông bắt đầu một hành trình mới – hành trình vượt lên nỗi đau thể xác, ổn định cuộc sống và tiếp tục đóng góp cho quê hương. Dù mang thương tật, ông chưa bao giờ cho phép mình sống dựa dẫm, mà luôn nỗ lực lao động, giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ.
Với tinh thần trách nhiệm và lòng gắn bó với tổ chức hội, ngày 22/12/1993, ông Phạm Văn Nhuận được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh. Từ đó đến nay, ông luôn là hội viên gương mẫu, tích cực tham gia các hoạt động trong khả năng sức khỏe cho phép, góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình.
Điều khiến nhiều người xúc động khi nhắc đến ông Phạm Văn Nhuận không chỉ là quãng đời trận mạc, mà còn là thái độ sống điềm đạm, kiên cường sau chiến tranh. Ở ông, người ta thấy rõ hình ảnh của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ, máu xương cho Tổ quốc mà không đòi hỏi điều gì cho riêng mình.
Với thế hệ trẻ hôm nay, cuộc đời của ông là một bài học sống động: hòa bình là thành quả của hy sinh, và trách nhiệm của người đang sống trong hòa bình là phải biết trân trọng, gìn giữ và tiếp tục xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.



