Cựu chiến binh

Người lính Tên lửa

Quảng Ninh22/05/2026Lê Minh Kỳ (THPT Minh Hà - Chi đoàn 11A3)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính Tên lửa

Người lính Tên lửa và ký ức không bao giờ quên

Trong ký ức của nhiều thế hệ, chiến tranh là tiếng bom rền vang, là khói lửa phủ kín bầu trời. Nhưng với ông tôi — người lính tên lửa năm xưa — chiến tranh còn là những đêm thức trắng bên màn hiện sóng, là những bài học còn dang dở tuổi học trò và là ký ức về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Ông tôi, Trung tá Nguyễn Văn Tuân, nhập ngũ ngày 13/9/1966 khi mới đang học lớp 7. Ở cái tuổi mà nhiều bạn bè còn cắp sách đến trường, ông đã khoác lên mình màu áo lính. Những năm tháng đầu quân ngũ của ông không chỉ là luyện tập chiến đấu mà còn là hành trình vừa học văn hóa, vừa rèn bản lĩnh. Sau khi hoàn thành chương trình lớp 10 trong quân đội, ông được biên chế về Trung đoàn 275 (Đoàn Sóc Sơn) — đơn vị tên lửa phòng không chủ lực bảo vệ bầu trời Hà Nội.

Ông thường kể rằng, những ngày ấy Hà Nội luôn chìm trong tiếng còi báo động. Người lính tên lửa phải sống cùng áp lực và sự căng thẳng tột độ, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả trận địa. Nhưng chính trong gian khó ấy, tinh thần của những người lính trẻ lại càng trở nên kiên cường hơn bao giờ hết.

Năm 1968, ông có mặt tại Ngã ba Đồng Lộc trong đội hình Tiểu đội 106, Trung đoàn 210. Đó là giai đoạn ác liệt nhất của chiến tranh, nơi từng đoàn xe vẫn phải vượt qua “tọa độ lửa” giữa mưa bom bão đạn với quyết tâm: “Tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc.”

Mỗi lần nhắc lại quãng thời gian ấy, giọng ông luôn chậm xuống. Ông kể mình là tiểu đội trưởng của một tiểu đội gồm chín người, nhưng khi hoàn thành nhiệm vụ, chỉ còn lại ba người sống sót. Những đồng đội từng cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu đã mãi mãi nằm lại tuổi đôi mươi. Với ông, đó không chỉ là mất mát mà còn là ký ức theo suốt cả cuộc đời. Có lẽ cũng chính từ những hy sinh ấy mà ông quyết tâm học tập kỹ thuật quân sự để có thể chiến đấu hiệu quả hơn, bảo vệ đồng đội và quê hương.

Tháng 10/1970, nhờ có trình độ văn hóa tốt, ông được cử đi đào tạo tại Viện Phòng không Không quân Sơn Tây. Sau khi tốt nghiệp năm 1971, ông tiếp tục tham gia nhiều chiến dịch lớn của dân tộc như Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào và đặc biệt là 81 ngày đêm khốc liệt bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Nhưng dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là 12 ngày đêm “Điện Biên Phủ trên không”. Trong đội hình tên lửa phòng không đánh B-52, ông và đồng đội đã trực tiếp tham gia chiến đấu chống lại những “pháo đài bay” của không quân Mỹ.

Ông từng nói với tôi rằng:
“Những đêm ấy, cả trận địa gần như không ai ngủ. Chỉ cần nghe tiếng động cơ B-52 là tất cả lập tức vào vị trí. Ai cũng hiểu rằng sau lưng mình là Hà Nội, là gia đình, là nhân dân.”

Đến bây giờ, ông vẫn cẩn thận giữ tấm giấy chứng nhận có chữ ký của Trung tướng Nguyễn Văn Phiệt như một báu vật. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất không phải những tấm giấy khen hay huân chương, mà là ánh mắt trầm lặng của ông khi nhắc về những người đồng đội đã không thể trở về.

Trong căn nhà nhỏ của ông, có một góc lưu giữ cả một thời tuổi trẻ: những bức ảnh đen trắng đã phai màu, những tấm huân chương lấp lánh và cả những kỷ vật chiến trường nhuốm màu thời gian. Mỗi lần nhìn vào bảng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chiến công hay những kỷ niệm chương bảo vệ Thành cổ, tôi mới hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.

Điều tôi khâm phục nhất ở ông không chỉ là những chiến công, mà là sự bình thản sau tất cả. Ông chưa bao giờ kể về chiến tranh bằng giọng tự hào khoe khoang. Ông chỉ nhẹ nhàng nhắc về nó như nhắc về một phần ký ức không thể quên — nơi có đồng đội, có mất mát và có cả lý tưởng sống cao đẹp của một thế hệ.

Qua câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay không được phép sống thờ ơ với lịch sử. Chúng tôi có thể chưa từng trải qua chiến tranh, nhưng phải biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm và cố gắng học tập để xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn. Đó cũng chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Với riêng tôi, ông không chỉ là một người lính tên lửa năm xưa. Ông còn là một phần ký ức đẹp nhất của gia đình, là người đã giúp tôi hiểu sâu sắc giá trị của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của hai chữ “hòa bình”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn