NGƯỜI LÍNH THÁI BÌNH GIỮA TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện khắc họa hình ảnh người lính quê lúa giữa đại ngàn Trường Sơn, mang theo bản sắc quê hương để đứng vững trước bom đạn và gian khổ.
Giữa Trường Sơn bạt ngàn, tôi không chỉ là một người lính. Tôi là người con của quê lúa. Điều ấy theo tôi từ ngày rời xã Đông Hưng, tỉnh Hưng Yên, cho đến từng bước chân giữa rừng sâu, dốc đứng.
Có những đêm nghỉ chân hiếm hoi, tôi nằm ngửa nhìn lên tán cây rậm, chợt nhớ đến cánh đồng quê. Nhớ mùi rơm rạ sau vụ gặt, nhớ con mương nhỏ đầu làng, nơi tôi từng tắm mát những trưa hè. Ký ức ấy không làm tôi yếu đi. Ngược lại, nó giúp tôi đứng vững.
Một lần, trong lúc đào hầm trú ẩn, tôi nghe đồng đội hỏi:
“Cậu quê đâu?”
“Quê lúa.”
“Lúa thì mềm, sao người lại cứng thế?”
Tôi cười. Tôi hiểu điều anh nói. Người quê lúa quen cúi mình trước gió, quen chịu mưa nắng. Chính sự dẻo dai ấy giúp tôi bám trụ được giữa Trường Sơn khắc nghiệt.
Khi bom rơi, tôi ép mình xuống đất, nghe tim đập sát mặt rừng. Tôi nghĩ đến mẹ, đến ruộng đồng. Tôi tự nhủ: mình phải sống, phải đi tiếp, để còn ngày trở về cấy lại thửa ruộng xưa.
Giữa Trường Sơn, tôi không chỉ mang súng trên vai. Tôi mang theo cả quê hương, để nhắc mình vì sao phải đi đến cùng con đường này.



