NGƯỜI LÍNH THẦM LẶNG
Gió núi Điện Biên mùa tháng Năm hun hút thổi qua rừng tre, vỗ vào gò đồi những âm thanh xào xạc như lời thúc giục của đất trời. Trong những ngày “thời hoa lửa” ấy, giữa cuộc chiến oanh liệt vang dội núi sông, có một người lính trẻ tên Tạ Quốc Luật, quê ở một vùng quê nghèo, đã viết nên trang chuyện riêng mà ít ai biết đến.
Gió núi Điện Biên mùa tháng Năm hun hút thổi qua rừng tre, vỗ vào gò đồi những âm thanh xào xạc như lời thúc giục của đất trời. Trong những ngày “thời hoa lửa” ấy, giữa cuộc chiến oanh liệt vang dội núi sông, có một người lính trẻ tên Tạ Quốc Luật, quê ở một vùng quê nghèo, đã viết nên trang chuyện riêng mà ít ai biết đến.
1. Chàng trai của những bước chân không mỏi
Tạ Quốc Luật nhập ngũ khi vừa tròn mười chín. Anh không phải người nói nhiều, chỉ lặng lẽ làm, lặng lẽ chịu đựng, lặng lẽ cống hiến. Trong đơn vị, người ta gọi anh là “Luật trầm”, bởi ánh mắt lúc nào cũng như đang suy nghĩ, như nhìn xuyên qua mưa bom bão đạn để thấy điều gì đó rất xa.
Anh đi bộ hàng trăm cây số, vượt dốc Pha Đin, mở đường, kéo pháo, đào hầm, cõng đạn… Việc nào cũng kỹ, cũng hết mình. Đồng đội nói đùa:
- Luật mà nhận việc thì yên tâm, đá cũng phải mềm theo.
Luật chỉ cười, cái cười hiền lành nhưng có gì đó cương quyết như thép.
2. Những đêm đào hầm trong lòng đất
Tháng Ba năm 1954, trận địa vây ép Điện Biên ngày càng siết chặt. Tiểu đội của Luật được giao nhiệm vụ mở đường hào tiến sát trung tâm cứ điểm.
Đêm. Đất ẩm, gió lạnh, đạn pháo rít trên đầu như những thanh kim loại nóng đỏ. Nhưng dưới lòng đất, tiếng cuốc xẻng vẫn nhịp đều.
- Luật, xuống nghỉ đi. Đào suốt mấy tiếng rồi.
- Chưa được. Chưa thông đường. Càng nhanh, đồng đội phía trên càng đỡ thương vong.
Anh lại cặm cụi, đôi tay rớm máu, áo ướt đẫm mồ hôi vì đất sụt liên tục. Đêm ấy, đường hầm mở thêm được hơn bốn mét — bốn mét bằng sự kiên trì của cả một tập thể, nhưng dấu tay của Luật in lại rõ nhất.
3. Giờ phút xung phong
Ngày 7 tháng 5 năm 1954. Sấm chớp của pháo ta rung chuyển cả thung lũng Mường Thanh. Đơn vị của Luật nhận lệnh đánh thẳng vào khu trung tâm chỉ huy.
Trong làn khói súng mờ đục, Luật lao lên phía trước, tiếng súng lục, tiếng lựu đạn nổ xen lẫn tiếng hô xung phong dậy đất. Anh vừa đánh vừa gọi đồng đội:
- Đi theo tôi! Tiến lên!
Giữa hỗn loạn, anh cùng tổ của mình áp sát được khu hầm chỉ huy. Cánh cửa sắt rung lên bởi tiếng đập phá. Khi đơn vị ập vào, sĩ quan Pháp hoảng loạn chạy tán loạn. Bên trong, viên chỉ huy cao nhất thất thần buông súng.
- Je me rends… Tôi đầu hàng…
Tạ Quốc Luật không nói gì. Anh chỉ gật đầu ra hiệu cho đồng đội tước vũ khí. Khoảnh khắc ấy, không ai kịp nghĩ mình vừa làm điều gì lớn lao. Tất cả mọi người chỉ cảm thấy một điều: Chiến tranh sắp kết thúc rồi.
4. Ngày chiến thắng
Khi lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” tung bay trên nóc hầm, Luật đứng lặng rất lâu. Đồng đội ôm nhau, reo mừng, nhiều người bật khóc. Còn Luật, anh chỉ nhìn lên bầu trời Điện Biên xám đục và mỉm cười.
Một nụ cười nhẹ như gió đầu hạ.
- Mình còn sống… Và quê hương đang bước sang một trang mới.
5. Người lặng lẽ trở về
Sau chiến thắng, Luật trở về quê trong im lặng. Anh không kể nhiều về những gì đã trải qua. Người trong làng chỉ biết anh là một trong những người đã có mặt trong giờ phút lịch sử nhất, góp một phần công sức nhỏ bé vào chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Mỗi khi có ai hỏi, anh chỉ đáp:
- Chiến công là của tất cả. Tôi chỉ là một người lính may mắn sống sót mà thôi.
Nhưng đồng đội thì không quên. Trong những câu chuyện truyền lại, tên Tạ Quốc Luật vẫn được nhắc đến như một biểu tượng của sự gan dạ, bền bỉ và khiêm nhường - phẩm chất của hàng triệu người lính trong thời hoa lửa.



