Người có công giúp đỡ cách mạng

Người lính Thành cổ Quảng Trị – Bác Hồ Đình Hợi

Nghệ An05/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính Thành cổ Quảng Trị – Bác Hồ Đình Hợi

Người lính Thành cổ Quảng Trị – Bác Hồ Đình Hợi

Trong hành trình thực hiện chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng em may mắn được gặp gỡ và lắng nghe những ký ức của bác Hồ Đình Hợi – một cựu chiến binh quê ở xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Mỗi lời kể của bác như đưa chúng em trở về những năm tháng chiến tranh ác liệt, nơi biết bao người lính đã hiến dâng tuổi thanh xuân, máu xương và cả cuộc đời mình để bảo vệ độc lập, tự do của dân tộc.

Bác Hồ Đình Hợi sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, cả hai anh em bác đều tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cống hiến và quyết tâm bảo vệ quê hương. Năm 1969, ở tuổi đời còn rất trẻ, bác chính thức khoác lên mình màu áo xanh của người lính. Những ngày đầu trong quân ngũ, giữa môi trường kỷ luật nghiêm khắc và muôn vàn gian khổ, bác không ngừng rèn luyện ý chí, bản lĩnh và tinh thần chiến đấu. Dẫu chỉ mang quân hàm binh nhì, nhưng trong tim người lính trẻ luôn cháy bỏng lòng yêu nước và ý chí quyết tâm hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao.

Chiến trường mà bác trực tiếp tham gia là Thành cổ Quảng Trị – nơi được xem là một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nơi ấy, ngày đêm chìm trong khói lửa. Tiếng pháo gầm vang, bom đạn dội xuống liên tục, từng tấc đất đều thấm đẫm máu xương của những người con ưu tú của dân tộc. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, bác Hồ Đình Hợi cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu với một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.

Không chỉ chiến đấu dũng cảm, bác còn nhiều lần bất chấp hiểm nguy để cứu giúp những đồng đội bị thương. Trong làn mưa bom bão đạn, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất của người lính. Bác luôn tâm niệm rằng không ai bị bỏ lại phía sau. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh để các chiến sĩ cùng nhau vượt qua những thử thách khốc liệt của chiến tranh.

Ngay giữa chiến trường Thành cổ Quảng Trị, bác Hồ Đình Hợi vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Đó không chỉ là niềm tự hào to lớn của riêng bác mà còn là dấu mốc thiêng liêng trong cuộc đời người lính. Giữa khói lửa chiến tranh, lời tuyên thệ trước Đảng càng tiếp thêm cho bác niềm tin, ý chí và quyết tâm chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Thế nhưng, chiến tranh luôn đi kèm với những mất mát và đau thương. Trong những trận chiến ác liệt, bác bị thương nặng ở nhiều vị trí trên cơ thể như sọ não, vùng bụng và gót chân. Những vết thương ấy đã để lại di chứng suốt cuộc đời, trở thành minh chứng không thể phai mờ cho một thời tuổi trẻ đầy máu lửa. Đến năm 1972, do thương tích quá nặng, bác buộc phải rời quân ngũ trong niềm tiếc nuối. Dẫu không còn trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng ngọn lửa yêu nước và phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn cháy sáng trong trái tim bác.

Trở về quê hương, bác tiếp tục cống hiến bằng một cách khác. Với tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy, bác đảm nhận . Dù ở chiến trường hay trong cuộc sống đời thường, bác vẫn luôn là người gương mẫu, gần gũi, hết lòng vì nhân dân. Bà con trong xóm luôn yêu quý và kính trọng bác bởi sự chân thành, trách nhiệm và tinh thần phục vụ cộng đồng.

Qua buổi gặp gỡ và lắng nghe câu chuyện của bác Hồ Đình Hợi, chúng em càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Đằng sau cuộc sống bình yên là biết bao máu xương, nước mắt và sự hy sinh của những người lính đã dành cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Những vết thương trên cơ thể bác không chỉ là dấu tích của chiến tranh mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí kiên cường của người lính Việt Nam.

Buổi trò chuyện cũng giúp chúng em nhận ra rằng mỗi cựu chiến binh đều là một nhân chứng lịch sử quý giá. Những ký ức các bác mang theo chính là những trang sử sống, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của độc lập, tự do và bồi đắp thêm lòng biết ơn đối với những người đã cống hiến vì đất nước.

Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em tự nhủ sẽ luôn ghi nhớ công lao to lớn của các thế hệ cha anh; không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Chúng em mong muốn góp một phần sức trẻ của mình vào sự nghiệp xây dựng quê hương Quỳnh Anh ngày càng giàu đẹp, văn minh và phát triển, để xứng đáng với những hy sinh cao cả mà các thế hệ đi trước đã dành cho đất nước.

Câu chuyện về bác Hồ Đình Hợi sẽ mãi là một ngọn lửa đẹp trong hành trình "Câu chuyện thời hoa lửa". Đó không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến không mệt mỏi. Những giá trị ấy sẽ luôn được thế hệ trẻ hôm nay gìn giữ, tiếp nối và lan tỏa, để truyền thống vẻ vang của dân tộc Việt Nam mãi mãi được vun đắp qua từng thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn