NGƯỜI LÍNH THỌC SÂU VÀO BUÔN MA THUỘT
Trong ký ức của cựu chiến binh Doãn Đình Nhân, những ngày tháng 3/1975 luôn là một phần không thể quên của cuộc đời. Khi ấy, ông là chiến sĩ Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316 – đơn vị trực tiếp tham gia trận đánh Buôn Ma Thuột.
Nhiệm vụ được giao rất rõ ràng: đánh thọc sâu vào trung tâm thị xã, trước mắt là các căn cứ pháo binh, thiết giáp và hệ thống phòng thủ vòng ngoài của đối phương. Đây là trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong Chiến dịch Tây Nguyên.
Sáng 10/3/1975, đúng 10 giờ, đội hình của Doãn Đình Nhân bắt đầu tiến công. Bốn xe tăng dẫn đường gầm rú tiến về phía trận địa. Hỏa lực từ xe tăng cùng bộ binh liên tục đánh vào các vị trí phòng thủ khiến đối phương bất ngờ.
Đối với những người lính trực tiếp tham gia trận đánh, đó là thời khắc mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng mệnh lệnh đã được xác định, không ai được phép chùn bước.
Sau khi phá vỡ những tuyến phòng thủ bên ngoài, đơn vị tiếp tục đánh thẳng vào sở chỉ huy Sư đoàn 23 của đối phương. Trận chiến diễn ra quyết liệt. Đến khoảng 11 giờ trưa, cờ của lực lượng giải phóng tung bay trên sở chỉ huy Sư đoàn 23. Buôn Ma Thuột – mục tiêu then chốt của chiến dịch – cơ bản được giải phóng.
Chiến thắng Buôn Ma Thuột tạo ra bước ngoặt lớn. Đối phương rơi vào thế bị động, còn quân ta nhanh chóng phát triển thế tiến công.
Ngày 23/3, đơn vị của Doãn Đình Nhân tiếp tục cơ động xuống Gia Nghĩa. Sau đó, ông cùng đồng đội tiến về hướng Tây Ninh, thực hiện nhiệm vụ cắt đường 22, ngăn lực lượng đối phương rút về Sài Gòn.
Khi nhắc lại những ngày tháng ấy, ông vẫn xúc động bởi nhiều đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đối với Doãn Đình Nhân, ngày 30/4/1975 không chỉ là ngày chiến thắng. Đó còn là ngày ông nhớ đến những người đã không thể đi cùng đồng đội đến giờ phút cuối.
Tuổi trẻ của họ đã nằm lại trên những cung đường chiến đấu để đất nước có được ngày hòa bình, thống nhất.



