Bài viết

Người lính thời bình

Người lính thời bình

Tây Ninh22/04/2026Đoàn xã Vĩnh Châu (Đoàn xã Vĩnh Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng ở làng quê nhỏ bắt đầu bằng tiếng chổi tre quét trên mặt đường. Người cầm chổi là ông Khánh – một cựu chiến binh đã ngoài sáu mươi tuổi.

Mỗi ngày, khi nhiều người còn chưa thức giấc, ông đã lặng lẽ dọn sạch con đường trước khu phố. Không ai thuê, cũng không ai yêu cầu. Ông làm vì… thấy cần.

“Ông Khánh lại đi ‘trực’ sớm thế à?” – bác hàng xóm trêu.

Ông cười hiền: “Quen rồi bác ạ. Ngày xưa trực gác, giờ trực… đường làng.”

Ít ai biết, ông từng là người lính nơi uyến lửa. Những năm tháng chiến tranh đã rèn cho ông sự kỷ luật và ý chí không lùi bước.

Trở về đời thường, ông không quen với việc ngồi yên.

Ông tham gia ở thôn, hòa giải mâu thuẫn, giúp đỡ những gia đình khó khăn. Khi trong khu có thanh niên tụ tập gây ồn ào, ông không quát mắng, mà nhẹ nhàng đến nói chuyện.

“Các cháu còn trẻ, đừng để sau này phải hối tiếc.”

Có đứa nghe, có đứa không. Nhưng ông chưa bao giờ bỏ cuộc

Ông vẫn như cũ.

Sáng quét đường. Chiều tưới cây. Tối tham gia họp ở thôn.

Không ai còn gọi ông là “cựu chiến binh” nữa.

Mọi người gọi ông bằng một cái tên đơn giản hơn:

“Người lính.”

Một lần, cậu học sinh trong khu hỏi:

“Ông ơi, thời bình rồi, sao ông vẫn sống như đang chiến đấu vậy?”

Ông Khánh suy nghĩ một lúc, rồi đáp:

“Vì mỗi thời đều có ‘mặt trận’ riêng cháu ạ.”

“Là gì ạ?”

“Là giữ cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Không cần súng đạn… nhưng vẫn cần trách nhiệm.

Chiều hôm ấy, ông lại cầm chổi ra đường. Ánh nắng cuối ngày trải dài, phủ lên bóng ông một màu vàng ấm.

Có thể, ông không còn ở chiến trường.

Nhưng tinh thần người lính vẫn còn nguyên vẹn.

Không ồn ào.
Không cần ai ghi nhận.

Chỉ lặng lẽ cống hiến, từng việc nhỏ mỗi ngày.

Bởi với ông –
làm người lính không phải là một thời gian… mà là cả một cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn