NGƯỜI LÍNH THỜI BÌNH KHÔNG BỎ CUỘC
Anh nhập ngũ khi đất nước đã yên bình. Không phải đối mặt với bom đạn, nhưng môi trường quân đội đã rèn cho anh sự bền bỉ, kỷ luật và tinh thần chịu trách nhiệm. Hai năm quân ngũ trôi qua, anh học được cách sống có mục tiêu, biết quý trọng sức lao động và không ngại bắt đầu từ việc khó.
Ngày xuất ngũ trở về quê, gia đình anh vẫn thuộc diện khó khăn. Ruộng đất manh mún, thu nhập bấp bênh, nhiều người khuyên anh nên rời quê đi làm công nhân. Nhưng anh chọn ở lại. Anh tin rằng nếu biết làm ăn bài bản, quê hương vẫn có thể nuôi sống con người.
Từ những đồng vốn ít ỏi, anh bắt tay vào cải tạo vườn tạp, chuyển sang trồng cây ăn quả. Vụ đầu tiên thất bại vì thiếu kinh nghiệm, sâu bệnh nhiều, giá cả lại xuống thấp. Có lúc anh chán nản, nhưng rồi nhớ lại những ngày huấn luyện gian khổ trong quân đội, anh tự nhủ: “Đã từng vượt qua những bài tập khắc nghiệt, thì không thể đầu hàng trước khó khăn này.”
Anh kiên trì học hỏi, tham gia các lớp tập huấn, mạnh dạn áp dụng kỹ thuật mới. Dần dần, vườn cây xanh tốt, cho thu nhập ổn định. Từ người lính thời bình, anh trở thành tấm gương cựu chiến binh làm kinh tế giỏi, góp phần thay đổi diện mạo quê hương.



