Người lính thời bình-Thầm lặng bên bếp lửa
thầm lặng bên bếp lửa
Người lính lặng thầm sau bếp lửa” Nguyễn Đức Minh sinh năm 1958, quê ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Khi bạn bè cùng trang lứa mơ ước trở thành giáo viên, thợ máy hay cán bộ xã, thì Minh lại chọn con đường khoác lên mình màu áo lính. Nhưng anh không trực tiếp cầm súng ngoài thao trường hay theo chân những đoàn huấn luyện; Minh trở thành một người lính hậu cần, người mà ai cũng bảo “vừa dễ vừa nhàn”, nhưng chỉ những người trong nghề mới hiểu hết vất vả. 1. Gian bếp quân đội Nhận nhiệm vụ ở đơn vị vào đầu những năm 1980, Minh nhanh chóng quen với công việc của một chiến sĩ nuôi quân: thức dậy từ lúc trời còn chưa hửng sáng, nhóm bếp, ngâm gạo, chia thịt, đếm từng mớ rau để đảm bảo bữa ăn cho cả đơn vị không thiếu một khẩu phần.
Những ngày mùa đông, gió bấc thổi hun hút, khói bếp khiến mắt cay xè. Minh vẫn cười: “Lính có no thì huấn luyện mới tốt.” Đó là câu nói anh tự nhắc mình mỗi lần mệt. 2. Những chuyến hành quân phục vụ Công tác hậu cần đâu chỉ quanh quẩn trong bếp. Có những đợt đơn vị đi dã ngoại dài ngày, Minh cùng tổ hậu cần lại theo đoàn, mang theo từng bao gạo, từng xoong nồi, từng can nước sạch.
Anh thuộc lòng từng con đường đất đỏ, từng trảng cỏ, từng bìa rừng mà đơn vị hay tập luyện. Có lần, trời mưa to, đơn vị kẹt lại giữa đồi. Bếp dã chiến không nhóm được lửa. Minh cởi áo mưa, che cho nồi gạo khỏi ướt, rồi lấy củi khô giấu trong ba lô nhóm lửa bằng cách xoay đá lửa, tay tê buốt vì gió. Đến khi cơm chín, mồ hôi và nước mưa hòa làm một, nhưng anh vẫn chỉ nói: “Chỉ cần các cậu có cơm nóng là được.” 3. Niềm vui bình dị Những năm tháng ấy trôi qua bằng tiếng cười của đồng đội mỗi khi thấy Minh trổ tài nấu món mới, bằng ánh mắt biết ơn của những chiến sĩ trẻ lần đầu xa nhà nhưng lúc nào cũng cảm thấy ấm lòng vì bữa cơm đầy đủ. Ai cũng bảo Minh có đôi bàn tay “giữ lửa” – không chỉ lửa trong bếp, mà còn lửa tình đồng chí, đồng đội. 4. Sau khi rời quân ngũ Đến cuối thập niên 1990, Minh xuất ngũ, mang theo chiếc muôi đánh cơm đã sờn, như một kỷ vật của thanh xuân. Anh trở về quê, mở một quán ăn nho nhỏ. Món nào của anh cũng đậm chất lính: giản dị, chắc bụng, thơm mùi bếp củi. Thi thoảng có mấy anh bộ đội đi qua ghé quán, thấy bảng hiệu “Quán Minh – cơm nhà”, họ cười:
“Bác từng là lính hậu cần phải không?”
Minh chỉ gật đầu, ánh mắt ánh lên niềm tự hào lặng thầm. 5. Người lính thời bình Giờ ở tuổi ngoài 60, mái tóc Minh đã bạc, nhưng mỗi khi kể chuyện đời lính, giọng anh vẫn trầm ấm: “Thời bình không phải không có anh hùng. Có những người chỉ đứng sau bếp lửa, nhưng cũng góp phần giữ cho đơn vị mạnh, quân đội vững, đất nước yên bình.” Minh chưa từng ra chiến trường, cũng k



