Người lính thổi sáo
Sáo của Khải làm bằng một đoạn tre nhỏ. Âm thanh không trong, nhưng đủ để mọi người nhận ra vài bài quen. Mỗi chiều nghỉ chân, Khải thổi rất khẽ. Có lần một thương binh nằm gần đó xin anh thổi lại bài quê hương. Khải thổi chậm, từng nốt đơn giản. Người thương binh nhắm mắt nghe, rồi nói anh nhớ con sông trước nhà. Khải không biết người đó có qua khỏi không. Nhưng anh tin trong vài phút ấy, tiếng sáo đã đưa người nghe về gần nơi mình thương nhớ.



