Cựu chiến binh

Người lính thông tin giữa tuyến lửa Trường Sơn

Nguyễn Văn Dậu nhập ngũ năm 1958, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn chuẩn bị lâu dài. Ông được biên chế vào Binh chủng Thông tin liên lạc, làm nhiệm vụ bảo đảm mạch máu thông tin trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Giữa bom đạn và rừng sâu, người lính trẻ học cách giữ im lặng, kiên trì và chính xác tuyệt đối. Với ông, giữ được đường dây là giữ được sự sống của cả một đơn vị.

Thanh Hóa31/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu trên dãy Trường Sơn, bác Dậu còn rất trẻ. Ba lô nặng trĩu dây cáp, máy thông tin và khẩu súng cá nhân, bác cùng tổ công tác bám dọc các trục đường vận tải thuộc Chiến trường Trường Sơn – Đường Hồ Chí Minh, nơi bom Mỹ đánh ngày đêm không dứt.

Tôi từng nghe bác kể, có những đêm mưa rừng xối xả, đất đỏ bám kín người, nhưng đường dây bị đứt là phải bò ra nối ngay.
“Chậm một giờ thôi là pháo không có tọa độ, bộ binh không có lệnh, là hy sinh cả tiểu đội,” bác nói, giọng đều nhưng chắc.

Có lần, trong một trận ném bom dữ dội, toàn bộ tuyến dây chính bị đứt làm ba đoạn. Tổ của bác chỉ còn ba người, hai đồng chí bị thương nhẹ. Bác cởi áo mưa, quấn dây quanh người, lần theo từng mét trong khói bom còn nồng.
“Lúc đó không nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ làm sao cho máy bên kia nghe được tiếng gọi,” bác kể lại.

Khi tín hiệu thông suốt, tiếng chỉ huy vang lên trong máy, bác mới nhận ra tay mình đang run vì lạnh và vì sợ đã qua. Sau đợt công tác ấy, bác được đề nghị khen thưởng cấp trung đoàn. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là sáng hôm sau, đoàn xe vẫn vượt Trường Sơn an toàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn