NGƯỜI LÍNH TIẾN VÀO DINH ĐỘC LẬP
Hồi ức của người lính trực tiếp tham gia tiến công Sài Gòn, chứng kiến thời khắc lịch sử khi quân giải phóng tiến vào Dinh Độc Lập, kết thúc chiến tranh.
Tháng 4 năm 1975, ông Nguyễn Văn Hậu cùng đơn vị hành quân thần tốc về Sài Gòn. Sau nhiều năm chiến đấu, ông hiểu rằng trận đánh cuối cùng đang đến rất gần.
Những ngày áp sát thành phố, không khí căng thẳng nhưng khác lạ. Địch chống trả yếu dần. Người dân ven đường nhìn bộ đội bằng ánh mắt vừa lo lắng, vừa hy vọng. Ông Hậu nhớ mãi hình ảnh những bàn tay lặng lẽ đưa nước, đưa cơm cho bộ đội.
Sáng 30/4/1975, đơn vị ông nhận lệnh tiến vào trung tâm. Tiếng súng lác đác. Đường phố Sài Gòn hiện ra với những hàng cây, những ngôi nhà cao tầng – khác hẳn chiến trường rừng núi trước đó. Nhưng người lính vẫn giữ nguyên kỷ luật chiến đấu, không chủ quan.
Khi xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập, ông Hậu cùng đồng đội theo đội hình tiến vào. Trong khoảnh khắc ấy, ông vừa hồi hộp, vừa nghẹn ngào. Bao nhiêu năm hành quân, bao nhiêu đồng đội đã ngã xuống – tất cả dồn lại trong vài bước chân cuối cùng.
Bên trong Dinh, không có cảnh hỗn loạn. Lá cờ giải phóng tung bay. Ông Hậu đứng lặng, tay run nhẹ. Ông không reo mừng, chỉ thấy một khoảng trống lặng yên trong lòng, như vừa đặt xuống một gánh nặng kéo dài suốt tuổi trẻ.
Khi nghe tin chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng, nhiều chiến sĩ ôm nhau khóc. Đó là những giọt nước mắt của người sống sót, nhớ đến những người đã không kịp chứng kiến ngày này.
Sau ngày thống nhất, ông Hậu ở lại làm nhiệm vụ một thời gian rồi xuất ngũ. Trở về quê, ông làm nông dân như bao người khác. Nhưng ngày 30/4 hằng năm, ký ức tiến vào Dinh Độc Lập vẫn hiện rõ – ký ức về một thời người lính đã đi đến tận cùng của chiến tranh để mở ra hòa bình.



