Người lính Trần Văn Hùng
Trong những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ, ông cùng đồng đội phải sống và chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, thiếu thốn đủ bề. Có lần đơn vị bị vây trong nhiều ngày liền, lương thực cạn dần nhưng không ai lùi bước. Ông từng kể rằng điều giúp ông và đồng đội vượt qua nỗi sợ hãi chính là tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Ông nội của bạn em tên là Trần Văn Hùng (sinh năm 1954), quê ở xã Giao Tiến, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định. Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ trong giai đoạn cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào đơn vị bộ binh và tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi bom” của miền Trung thời bấy giờ.
Trong những ngày chiến đấu bảo vệ Thành cổ, ông cùng đồng đội phải sống và chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, thiếu thốn đủ bề. Có lần đơn vị bị vây trong nhiều ngày liền, lương thực cạn dần nhưng không ai lùi bước. Ông từng kể rằng điều giúp ông và đồng đội vượt qua nỗi sợ hãi chính là tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Năm 1975, khi đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với một mảnh đạn còn găm trong chân. Vết thương ấy khiến ông đi lại khó khăn mỗi khi trái gió trở trời. Dù vậy, ông chưa bao giờ than phiền. Ông tham gia công tác xã hội tại địa phương, tích cực vận động thanh niên sống có lý tưởng và trách nhiệm. Ông thường nói: “Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu của biết bao người, các cháu phải biết trân trọng.”



