NGƯỜI LÍNH TRẺ BÊN DẢI ĐẤT BIÊN CƯƠNG
Năm 1978, khi biên giới phía Bắc và biên giới Tây Nam bắt đầu rực lửa, người thanh niên Đặng Văn Cường ở tuổi 21 – độ tuổi sung sức và tràn đầy nhiệt huyết – đã quyết định gác lại những ước mơ cá nhân để khoác lên mình bộ quân phục màu lá ngụy trang. Rời xa quê nhà thân thương, ông bước vào đời binh nghiệp giữa những ngày tháng đất nước bước vào thời kỳ đầy thử thách, cùng các đồng đội trải qua chuỗi ngày huấn luyện thao trường khắt khe dưới cái nắng cháy da và những đợt mưa rừng bất chợt.
Sau quá trình rèn luyện, ông được điều động về đơn vị trực chiến tại khu vực biên giới hiểm trở, nơi quanh năm mây phủ sương giăng. Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông Cường là những đêm bám gác giữa cái lạnh cắt da cắt thịt của sương muối vùng biên, những bữa cơm vội vã độn sắn nếp nương và từng ngụm nước ấm nhường nhau trong căn hầm chiến hào chật hẹp. Giữa những hiểm nguy rình rập và tiếng pháo kích rền trời của kẻ thù, tình đồng chí kề vai sát cánh, sẵn sàng chia nhau từng tấm nilon che mưa, từng chiếc áo ấm đã tiếp thêm sức mạnh vô hình giúp ông và các chiến sĩ kiên cường giữ vững từng thước đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Đến năm 1983, khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quân sự và tình hình biên cương đã từng bước ổn định, ông Đặng Văn Cường nhận quyết định xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Hành trang trở về quê nhà của ông không chỉ là chiếc ba lô sờn vai và bộ quân phục bạc màu thời gian, mà còn là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ cùng niềm tự hào sâu sắc về một thời tuổi trẻ đã cống hiến trọn vẹn cho sự bình yên của đất nước.



