Người lính trẻ trên đỉnh Preah Vihear - Camphuchia

Người lính trẻ trên đỉnh Preah Vihear - Camphuchia
Có những người lính trở về sau chiến tranh mang trên mình những vết thương của bom đạn. Cũng có những người trở về với ký ức không bao giờ phai nhạt về một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường. Với cựu chiến binh Huỳnh Văn Ảnh, những năm tháng làm nhiệm vụ quốc tế trên đất nước Campuchia mãi là quãng đời không thể nào quên – quãng đời của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của những hy sinh lặng thầm vì hòa bình.
Chú Huỳnh Văn Ảnh sinh năm 1962 trong một gia đình đông con ở vùng quê Mỹ Sơn, Xuân Thọ (nay thuộc khu phố Mỹ Thành, phường Xuân Đài). Tuổi thơ của chú gắn với những ngày lao động vất vả. Gia đình nghèo, cuộc sống thiếu thốn khiến cậu bé Huỳnh Văn Ảnh sớm quen với công việc đồng áng, phụ giúp cha mẹ chăm lo cho các em. Chính những tháng ngày gian khó ấy đã rèn luyện nơi chú ý chí chịu đựng và nghị lực vượt khó.
Năm 1983, khi đất nước vẫn còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, chú lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện tại Sư đoàn 860 với vai trò chiến sĩ bộ binh, chú cùng đơn vị nhận nhiệm vụ sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Từ đây, tuổi hai mươi của người lính trẻ gắn với những cánh rừng biên giới và những ngọn núi đá hiểm trở nơi đất bạn.
Điểm đến của đơn vị là khu vực Preah Vihear, vùng biên giới giữa Campuchia và Thái Lan. Đó là địa bàn có ý nghĩa chiến lược, nơi địa hình núi cao, rừng rậm và những con đường mòn xuyên biên giới khiến việc cơ động, tiếp tế và bảo đảm an toàn luôn là thử thách lớn. Đối với người lính bộ binh, mỗi ngày làm nhiệm vụ đều là một cuộc chiến với cả thiên nhiên lẫn hiểm nguy từ chiến trường.
Chú Ảnh từng kể rằng, điều đáng sợ không chỉ là tiếng súng hay những trận phục kích bất ngờ. Nỗi ám ảnh còn đến từ những bãi mìn giấu kín dưới lớp đất khô, những cơn sốt rét rừng khiến đồng đội kiệt sức, hay những ngày hành quân dài trong cái nắng bỏng rát mà từng giọt nước đều trở nên vô cùng quý giá. Có những lúc cả đơn vị phải tiết kiệm từng ngụm nước để duy trì sức khỏe trong nhiều giờ hành quân liên tục.
Mỗi chuyến tuần tra đều đòi hỏi sự tập trung cao độ. Người đi trước dò đường, người phía sau giữ đội hình. Mọi dấu vết lạ trên mặt đất đều được quan sát cẩn thận bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Họ cùng chia nhau lương khô, cùng chăm sóc đồng đội khi bị sốt rét, động viên nhau vượt qua những đêm dài giữa rừng sâu.
Những cuộc giao tranh diễn ra bất ngờ rồi nhanh chóng kết thúc. Đối phương thường lợi dụng địa hình rừng núi để phục kích, trong khi đơn vị của chú vừa phải bảo vệ địa bàn, vừa truy quét các nhóm vũ trang hoạt động ở khu vực biên giới. Mỗi trận đánh đều đòi hỏi sự bình tĩnh, kỷ luật và phối hợp chặt chẽ giữa các chiến sĩ. Với ý chí kiên cường, chú Huỳnh Văn Ảnh cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ được giao, góp phần giữ vững địa bàn và bảo vệ an toàn cho lực lượng.
Nhưng chiến tranh không bao giờ chỉ có chiến thắng. Năm 1985, trong một lần làm nhiệm vụ, chú bị thương nặng. Những vết thương khiến chú phải rời đơn vị để điều trị. Đó là quãng thời gian đầy thử thách, khi người lính trẻ vừa chống chọi với nỗi đau thể xác, vừa lo lắng cho đồng đội vẫn ngày đêm làm nhiệm vụ nơi tuyến đầu.
Sau thời gian điều dưỡng, khi sức khỏe dần hồi phục, chú lại xin trở về đơn vị. Với chú, đồng đội vẫn còn ở phía trước, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành. Quyết định ấy thể hiện tinh thần trách nhiệm và sự gắn bó sâu sắc với những người đã cùng mình trải qua những tháng ngày sinh tử. Chú tiếp tục làm nhiệm vụ dọc khu vực biên giới Thái Lan cho đến những năm cuối của đợt công tác quốc tế.
Năm 1987, chú hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng trên đất Campuchia vẫn luôn hiện hữu. Trở lại cuộc sống đời thường, chú lập gia đình, lao động, xây dựng cuộc sống bình yên bên vợ con. Những vết sẹo trên cơ thể trở thành dấu ấn của một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc và cho nhiệm vụ quốc tế.
Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện của chú Huỳnh Văn Ảnh không chỉ là câu chuyện về một người lính. Đó còn là câu chuyện về lòng yêu nước, về tinh thần vượt lên gian khó và về sự hy sinh thầm lặng của biết bao người con Việt Nam. Họ đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng góp phần gìn giữ hòa bình và hoàn thành nhiệm vụ mà đất nước giao phó.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng không thể xóa nhòa những ký ức về một thời “hoa lửa”. Mỗi lần nhắc đến Preah Vihear, chú Huỳnh Văn Ảnh vẫn nhớ đến những người đồng đội đã cùng mình chia ngọt sẻ bùi giữa rừng sâu, nhớ những đêm hành quân lặng lẽ dưới bầu trời đầy sao và nhớ cả những người đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.
Hôm nay, khi đất nước thanh bình và quan hệ hữu nghị giữa Việt Nam và Campuchia ngày càng được củng cố, những câu chuyện như của chú Huỳnh Văn Ảnh càng trở nên ý nghĩa. Đó là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm gìn giữ những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và nước mắt.
Xin tri ân những người lính đã từng làm nhiệm vụ quốc tế trên đất Campuchia. Xin tri ân cựu chiến binh Huỳnh Văn Ảnh và những đồng đội của chú – những con người bình dị đã góp phần viết nên một trang ký ức không thể nào quên trong lịch sử dân tộc.



