NGƯỜI LÍNH TRẺ TRONG NHỮNG NGÀY BIÊN GIỚI DẬY SÓNG
Nhập ngũ khi đất nước vừa bước vào giai đoạn bảo vệ biên giới phía Bắc, bác Nguyễn Xuân Khươ mang theo tuổi trẻ và tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Những cánh rừng biên cương trở thành thao trường thực sự của người lính mới. “Thời hoa lửa” của bác bắt đầu trong gian khó và đầy thử thách.
Năm 1979, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Nguyễn Xuân Khươ khoác ba lô lên đường nhập ngũ, biên chế vào Sư đoàn 318, đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới phía Bắc trong bối cảnh tình hình còn nhiều căng thẳng. Những ngày đầu đặt chân lên vùng rừng núi heo hút, bác và đồng đội phải làm quen với địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt và cường độ huấn luyện cao gấp nhiều lần so với tưởng tượng của một chàng trai trẻ rời làng quê.
Bác kể: “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là Tổ quốc gọi thì mình đi, chưa kịp nghĩ đến sợ.” Nhưng thực tế nhanh chóng cho bác hiểu thế nào là đời lính nơi biên giới, khi mỗi buổi tuần tra đều tiềm ẩn nguy cơ, mỗi đêm ngủ rừng đều phải thay phiên nhau cảnh giới. Tiếng gió rít qua tán cây, tiếng cành khô gãy dưới chân người đi tuần khiến ai cũng căng tai, căng mắt.
Trong gian khó ấy, bác Khươ dần trưởng thành, học được cách giữ bình tĩnh, tuân thủ mệnh lệnh và đặt nhiệm vụ chung lên trên hết. “Thời hoa lửa” của bác không ồn ào, nhưng đủ để rèn giũa một người lính biết sống vì tập thể và Tổ quốc.



