Người lính trẻ vẽ “cánh cửa thép” Xuân Lộc
Cuối năm 1972, khi còn rất trẻ, Đàm Duy Thiên nhập ngũ và được bổ sung về Trung đoàn 266, Sư đoàn 341.
Ông có năng khiếu hội họa, viết chữ đẹp và đặc biệt có khả năng quan sát địa hình. Vì vậy, ông được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ đồ bản.
Đầu năm 1975, đơn vị hành quân vào chiến trường Đông Nam Bộ.
Khi chiến dịch Xuân Lộc bắt đầu, ông được giao nhiệm vụ vẽ bản đồ tác chiến.
Đây là một công việc tưởng như chỉ cần giấy và bút nhưng thực tế có ý nghĩa rất lớn. Bản đồ phải thể hiện chính xác địa hình, vị trí đối phương, đường tiến quân và những mục tiêu quan trọng.
Ông thường phải làm việc trong những căn hầm bí mật. Có lúc ánh sáng không đủ, ông phải sử dụng đèn pin hoặc đèn bão để vẽ. Nhưng từng nét vẽ phải chính xác.
Xuân Lộc được xem là “cánh cửa thép” phía Đông Sài Gòn. Muốn tiến vào Sài Gòn từ hướng này, quân ta phải phá vỡ tuyến phòng thủ của đối phương.
Trong những ngày chiến đấu, bản đồ liên tục được cập nhật theo tình hình thực tế.
Sau chiến tranh, ông chuyển hướng học tập và trở thành bác sĩ, tiến sĩ y khoa. Nhưng ký ức về những người đồng đội bị thương trong chiến dịch Xuân Lộc vẫn thôi thúc ông.
Câu chuyện của Đàm Duy Thiên đặc biệt bởi ông không phải người trực tiếp chỉ huy một trận đánh. Ông đóng góp bằng những nét chì trong căn hầm chiến trường.
Có những chiến công không phát ra tiếng súng nhưng vẫn góp phần quyết định thắng lợi.



