Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐƯỜNG 22

Truyện ký tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Văn Bách, quê Quỷnh – Nghĩa Phương – Lục Nam – Bắc Giang, nhập ngũ tháng 7 năm 1967, công tác tại BCHQS tỉnh Bắc Giang. Anh hi sinh năm 1969 tại khu vực Quốc lộ 22, Tây Ninh – một trong những tuyến đường chiến lược ác liệt của chiến trường miền Nam. Câu chuyện được tái hiện qua lời kể của đồng đội Trịnh Quang Sửa, người nhập ngũ từ năm 1962, từng là Phó Tham mưu e430. Đây là bản ghi nhớ về một người lính trẻ đã ngã xuống nơi tuyến lửa.

Vĩnh Long18/03/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐƯỜNG 22

Chương 1: Làng Quỷnh và cậu trai năm ấy

Làng Quỷnh, xã Nghĩa Phương, huyện Lục Nam là một vùng quê yên ả, nằm nép mình bên những triền đồi thấp. Những năm 60, nơi đây vẫn còn nghèo, nhưng đậm tình người.

Nguyễn Văn Bách sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân. Từ nhỏ, anh đã quen với việc đồng áng, quen với nắng gió và những buổi trưa nghỉ dưới bóng tre.

Bách không phải người nổi bật, nhưng lại khiến người khác nhớ lâu. Anh sống chân thành, ít nói nhưng luôn giúp đỡ mọi người.

Năm 1967, khi tròn hai mươi tuổi, anh nhận lệnh nhập ngũ.

Ngày lên đường, mẹ anh đưa cho con trai một nắm đất quê, gói trong chiếc khăn nhỏ.

“Đi đâu cũng nhớ mình là người làng Quỷnh,” bà dặn.

Bách gật đầu, cẩn thận cất vào ba lô.

Chương 2: Những bước chân đầu tiên

Vào đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang, Bách nhanh chóng làm quen với cuộc sống quân ngũ.

Trịnh Quang Sửa – người nhập ngũ từ năm 1962, hơn Bách nhiều tuổi – vẫn nhớ lần đầu gặp anh.

“Cậu ấy ít nói, nhưng làm việc rất chắc,” ông Sửa kể.

Những ngày huấn luyện trôi qua trong mồ hôi và kỷ luật. Bách không bao giờ than vãn. Mỗi bài tập, mỗi nhiệm vụ đều được anh hoàn thành cẩn thận.

Có lần hành quân đêm, một chiến sĩ trẻ bị tụt lại phía sau. Bách quay lại, gùi giúp ba lô và đi cùng cho đến khi nhập đội hình.

Ông Sửa nhìn thấy, chỉ nói:
“Người lính tốt là vậy.”

Chương 3: Vào Nam

Cuối năm 1967, đơn vị nhận lệnh vào chiến trường miền Nam.

Chuyến hành quân dài ngày qua Trường Sơn là thử thách lớn. Rừng sâu, suối độc, sốt rét rình rập. Nhưng Bách vẫn giữ được sự bền bỉ.

Trên đường đi, anh thường lấy nắm đất quê ra nhìn, rồi lại cất đi.

“Nhớ nhà à?” – một đồng đội hỏi.

Bách cười:
“Nhớ, nhưng phải đi.”

Đó là câu trả lời giản dị, nhưng đủ để hiểu.

Chương 4: Đường 22 – tuyến lửa

Khi vào đến Tây Ninh, đơn vị được phân công hoạt động tại khu vực Quốc lộ 22 – một tuyến giao thông chiến lược nối liền nhiều điểm quan trọng.

Nơi đây luôn là mục tiêu đánh phá. Máy bay, pháo binh, phục kích… tất cả khiến khu vực này trở thành “tọa độ lửa”.

Những người lính phải bám trụ, bảo vệ tuyến đường, giữ cho mạch vận chuyển không bị gián đoạn.

Bách tham gia nhiều nhiệm vụ nguy hiểm: tuần tra, tải đạn, bảo vệ giao thông.

Ông Sửa nhớ:
“Có lần chúng tôi phải giữ đoạn đường suốt ba ngày đêm. Không ngủ, không nghỉ. Bách vẫn bám vị trí đến cùng.”

Chương 5: Trận đánh năm 1969

Một buổi chiều năm 1969, đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ một đoạn trọng yếu trên Quốc lộ 22.

Trời oi bức. Không khí căng như dây đàn.

Bất ngờ, địch tổ chức tấn công. Tiếng súng nổ dồn dập.

“Giữ vững đội hình!” – mệnh lệnh vang lên.

Bách ở vị trí phía trước. Anh bình tĩnh bắn trả, phối hợp cùng đồng đội giữ chốt.

Trong lúc giao tranh ác liệt, một quả đạn nổ gần vị trí của anh.

Ánh chớp lóe lên.

Tiếng nổ xé toạc không gian.

Khi khói bụi tan dần, đồng đội chạy đến.

Bách đã ngã xuống.

Năm ấy là 1969.

Người lính làng Quỷnh đã gửi lại tuổi trẻ nơi tuyến đường 22 đầy khói lửa.

Chương 6: Tây Ninh – nơi yên nghỉ

Sau trận đánh, đồng đội tổ chức an táng anh tại Tây Ninh.

Ngôi mộ nằm giữa vùng đất đỏ, nơi từng chứng kiến bao cuộc chiến.

Ông Trịnh Quang Sửa đứng lặng rất lâu trước mộ.

Ông nói nhỏ:
“Cậu giữ đường đến cuối cùng rồi.”

Không ai trả lời.

Chỉ có gió thổi qua những tán cây, như lời tiễn biệt.

Chương 7: Trở về và ký ức

Sau chiến tranh, ông Sửa trở về Bắc Giang. Làng Quỷnh vẫn đó, nhưng thiếu đi một người con.

Ông đến thăm gia đình Bách.

Người mẹ già lặng lẽ nghe kể. Bà không khóc lớn, chỉ ôm chặt chiếc khăn cũ – chiếc khăn từng gói nắm đất quê đưa cho con.

“Con tôi… nó sống tốt không?” – bà hỏi.

Ông Sửa đáp:
“Anh ấy sống đúng là người lính, bác ạ.”

Chương 8: Dấu chân không mất

Thời gian trôi qua, những con đường mới được mở, những chuyến xe đi lại tấp nập. Quốc lộ 22 hôm nay đã khác xưa.

Nhưng với những người từng đi qua chiến tranh, nơi đó vẫn là ký ức không thể quên.

Nguyễn Văn Bách – người lính năm 1967 – đã để lại dấu chân trên con đường ấy.

Dấu chân ấy không còn trên mặt đất, nhưng còn trong lòng người.

Chương 9: Người lính và quê hương

Từ làng Quỷnh nhỏ bé đến chiến trường Tây Ninh xa xôi, hành trình của Bách là hành trình của một thế hệ.

Anh ra đi khi tuổi đời còn trẻ, chưa kịp thực hiện những ước mơ giản dị.

Nhưng anh đã sống trọn vẹn – sống vì đồng đội, vì nhiệm vụ, vì Tổ quốc.

Ở quê nhà, mỗi mùa gặt, mỗi cơn gió thổi qua cánh đồng, dường như vẫn có bóng dáng anh.

Người lính ấy không trở về.

Nhưng anh chưa bao giờ rời xa.

Nguồn

  • Thông tin do ông Trịnh Quang Sửa (sinh năm 1944, Cương Sơn – Lục Nam – Bắc Giang; nhập ngũ năm 1962; cấp bậc 4/; chức vụ Phó Tham mưu e430; đơn vị BCHQS tỉnh Bắc Giang; điện thoại 0240 222 5118) cung cấp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn