Người lính trên những trận địa Điện Biên Phủ
Người lính trên những trận địa Điện Biên Phủ
Trong cuộc đời quân ngũ của Nguyễn Viết Xuân, Chiến dịch Điện Biên Phủ là một dấu mốc quan trọng. Ông thuộc lực lượng pháo cao xạ, một lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ đội hình chiến đấu và góp phần khống chế hoạt động của không quân đối phương.
Điện Biên Phủ là chiến trường khốc liệt. Trong điều kiện bom đạn, thiếu thốn và địa hình hiểm trở, những người lính pháo cao xạ phải vừa chiến đấu vừa bảo đảm khả năng cơ động, giữ vững trận địa. Nguyễn Viết Xuân trưởng thành trong chính môi trường ấy.
Sau những ngày chiến đấu ở Điện Biên Phủ, ông tiếp tục gắn bó với lực lượng pháo cao xạ. Đó là một công việc đòi hỏi sự chính xác, bình tĩnh và tinh thần đồng đội cao. Mỗi khẩu pháo là một tập thể chiến đấu; mỗi người lính đều phải tuyệt đối tin tưởng và phối hợp với nhau.
Những kinh nghiệm từ chiến trường chống Pháp sau này trở thành hành trang để Nguyễn Viết Xuân bước vào cuộc chiến đấu mới. Khi cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ mở rộng ra miền Bắc, người lính năm xưa ở Điện Biên Phủ lại tiếp tục đứng trên trận địa phòng không.
Từ Điện Biên Phủ đến Quảng Bình, cuộc chiến đã thay đổi nhưng nhiệm vụ của người lính vẫn vậy: bảo vệ đất nước, bảo vệ tuyến đường, bảo vệ đồng đội và nhân dân.
Nguyễn Viết Xuân không chỉ chiến đấu bằng kỹ thuật quân sự. Ông còn là cán bộ chính trị, người trực tiếp làm công tác tư tưởng trong đơn vị. Vì thế, ông hiểu rằng sức mạnh của một đơn vị không chỉ nằm ở súng đạn mà còn nằm ở ý chí và niềm tin của mỗi chiến sĩ.
Những năm tháng chiến đấu ấy đã tạo nên một Nguyễn Viết Xuân kiên cường. Khi bước vào trận chiến cuối cùng năm 1964, ông không còn là người lính trẻ của những năm đầu nhập ngũ. Ông đã là một cán bộ có nhiều năm trận mạc, có kinh nghiệm, có trách nhiệm với đồng đội và có niềm tin sâu sắc vào nhiệm vụ chiến đấu.


