Người có công giúp đỡ cách mạng

Người lính trên tuyến đường lửa Trường Sơn

Nghệ An05/07/2026Trần Thị Lý LĐ Trường TH&THCS Hồ Tùng Mậu (xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính trên tuyến đường lửa Trường Sơn

Người lính trên tuyến đường lửa Trường Sơn

Trong hành trình tìm hiểu và lưu giữ những ký ức lịch sử với chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", em vinh dự được gặp gỡ và lắng nghe những hồi ức của bác Hồ Cử Lễ – một thương binh từng trực tiếp phục vụ chiến trường miền Nam trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Câu chuyện của bác không chỉ là những ký ức về chiến tranh mà còn là bản hùng ca về lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của lớp lớp thanh niên Việt Nam vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày 01 tháng 01 năm 1972, khi vừa tròn mười tám tuổi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời – bác Hồ Cử Lễ đã gác lại những ước mơ tuổi trẻ để lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện tại đơn vị DE, Quân khu 4 (Nghĩa Đàn), bác được cử đi học lái xe tại Yên Thành trong sáu tháng. Thế nhưng, khi chiến trường ngày càng khốc liệt, tháng 8 năm 1972, bác nhận lệnh hành quân vào miền Nam, bắt đầu những tháng ngày gian nan mà suốt cuộc đời bác không thể nào quên.

Theo kế hoạch, đơn vị được điều ra Ninh Bình để nhận xe. Tuy nhiên, do chiến tranh ác liệt, mọi phương tiện cơ giới đều trở thành mục tiêu đánh phá của địch. Các chiến sĩ buộc phải đi bộ xuyên rừng, vượt núi suốt hai tháng trời, băng qua hàng trăm trạm giao liên trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Mãi đến tháng 10 năm 1972, bác mới đến đơn vị D90, Trung đoàn 13, Sư đoàn 571 và được phân công làm phụ xe vận tải trên tuyến đường Trường Sơn.

Tháng 11 năm 1972, bác cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa từ km10 Đông Hà (Quảng Trị), vượt qua đất Lào để tiếp tế cho chiến trường miền Nam. Đó là tuyến đường luôn bị máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm. Để giữ bí mật, ban ngày đoàn xe phải ngụy trang kín dưới tán rừng, chỉ đến đêm mới lặng lẽ xuất phát. Không ánh đèn, không tiếng động, mỗi chuyến xe đều phải đánh đổi bằng lòng dũng cảm và cả tính mạng của những người lính.

Nhắc đến những ngày ở Ngầm Bạc, giọng bác chùng xuống. Đó là nơi bom đạn trút xuống dữ dội nhất, nhưng đoàn xe vẫn phải tiếp tục tiến lên bằng mọi giá. Khi đường bị bom cày xới, các phụ xe phải xuống xe, đứng dọc hai bên đường làm những "cọc tiêu sống" để dẫn đường cho xe vượt qua trong màn đêm. Giữa khói bom mù mịt, nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay trước mắt bác. Máu hòa cùng bùn đất, tiếng bom hòa cùng tiếng động cơ, nhưng không ai được phép dừng lại. Bởi phía trước là tiền tuyến, là mệnh lệnh của Tổ quốc.

Ký ức đau thương nhất mà bác mang theo suốt cuộc đời là sự hy sinh của người đồng đội thân thiết – anh Nguyễn Văn Quế, trung đội trưởng, người trực tiếp dìu dắt bác trong những ngày đầu vào chiến trường.

Trong một đêm hành quân, đoàn xe bất ngờ bị máy bay địch thả pháo sáng rồi ném bom liên tiếp. Sau loạt bom đầu tiên, xe của bác và xe anh Quế vẫn vượt qua được. Nhưng đến quả bom thứ hai, chiếc xe của anh Quế trúng bom, phát nổ dữ dội rồi bốc cháy trong màn đêm. Anh Quế đã anh dũng hy sinh ngay trên cabin chiếc xe vận tải.

Cũng trong trận bom ấy, bác Hồ Cử Lễ bị thương ở cánh tay. Vết thương đã lành theo năm tháng nhưng mỗi khi trái gió trở trời vẫn đau nhức âm ỉ, như nhắc bác nhớ về những người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa Trường Sơn.

Chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn là những tháng ngày đói rét, bệnh tật và vô vàn gian khổ. Những con đường lầy lội, chằng chịt hố bom, hố pháo khiến mỗi chuyến xe đều là một cuộc chiến. Có những ngày mưa rừng xối xả, hàng chục người phải cùng nhau gồng mình đẩy một chiếc xe vượt qua vài chục mét đường bùn. Các lực lượng công binh và thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, mở đường, sửa cầu để giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ bị đứt đoạn. Mỗi mét đường được thông xe là biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những con người nơi tuyến lửa.

Lắng nghe câu chuyện của bác Hồ Cử Lễ, em càng cảm nhận sâu sắc rằng chiến thắng của dân tộc không chỉ được làm nên bởi những trận đánh vang dội, mà còn được xây đắp từ sự cống hiến thầm lặng của biết bao người lính vận tải, công binh, thanh niên xung phong và những con người ngày đêm bám trụ trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.

Các bác đã bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp yêu, chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của tuổi thanh xuân đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường. Có người mang trên mình thương tật suốt đời. Nhưng tất cả đều chung một niềm tin mãnh liệt: "Không có gì quý hơn độc lập, tự do."

Câu chuyện của bác giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh. Chính vì vậy, mỗi chúng ta càng phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước.

Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em may mắn được lớn lên trong hòa bình, được học tập và cống hiến trong điều kiện tốt đẹp hơn rất nhiều. Chúng em xin hứa sẽ luôn ghi nhớ công lao to lớn của các thế hệ đi trước; không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, bồi dưỡng lý tưởng cách mạng, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh và phát triển.

Những câu chuyện về một thời "hoa lửa" như câu chuyện của bác Hồ Cử Lễ sẽ mãi là ngọn lửa thiêng thắp sáng lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý chí cống hiến trong trái tim mỗi người trẻ. Đó không chỉ là ký ức của quá khứ, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng để chúng em biết sống xứng đáng với sự hy sinh của cha ông, gìn giữ hòa bình hôm nay và viết tiếp những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính trên tuyến đường lửa Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa