Người lính trở lại bản cũ
Người lính trở lại bản cũ
Ba mươi năm sau, ông Lâm trở lại một bản làng từng gắn bó với mình trong những năm chiến tranh.
Ngày ấy, ông là một người lính trẻ.
Bây giờ tóc ông đã bạc gần hết.
Chiếc xe dừng trước một ngôi trường nhỏ. Ông nhìn những đứa trẻ đang chạy chơi ngoài sân mà không khỏi ngỡ ngàng.
Ngày trước, nơi này chỉ là một bãi đất trống.
Ông nhớ những người dân từng giúp bộ đội. Nhớ bà cụ thường nấu cơm. Nhớ những đứa trẻ hay chạy theo các anh bộ đội để xin kẹo.
Một cô giáo trẻ bước ra hỏi:
“Bác tìm ai ạ?”
Ông nói:
“Bác tìm một gia đình từng sống ở đây. Ngày trước họ đã giúp bộ đội chúng tôi rất nhiều.”
Cô giáo suy nghĩ rồi dẫn ông đến một căn nhà ở cuối bản.
Một cụ ông bước ra.
Hai người nhìn nhau.
Rồi cụ ông bất ngờ nói:
“Anh Lâm?”
Ông Lâm đứng sững.
Họ nhận ra nhau.
Ngày trước, người thanh niên này chỉ là một cậu bé trong bản. Bây giờ đã trở thành một ông già.
Hai người ngồi bên hiên nhà, kể lại chuyện cũ.
Họ kể về những đêm trú bom, những bữa cơm thiếu thốn, những người lính từng đi qua bản rồi không trở lại.
Không ai nói quá nhiều về chiến thắng.
Họ chỉ nhắc tên những người đã nằm lại.
Bởi với họ, ký ức về chiến tranh không chỉ là những trận đánh.
Đó còn là khuôn mặt của một người bạn.
Một bữa cơm.
Một lời hẹn.
Một lá thư chưa kịp gửi.
Chiều hôm ấy, ông Lâm rời bản.
Trước khi đi, ông quay lại nhìn ngôi trường.
Tiếng trẻ em đọc bài vang lên giữa núi rừng.
Ông mỉm cười.
Ông biết rằng những người lính năm xưa đã không chiến đấu vô ích.
Bởi điều quý giá nhất sau những năm tháng khốc liệt ấy chính là một cuộc sống bình yên cho thế hệ mai sau.:::



