Người lính trở về
Sau chiến tranh, Minh trở lại ngôi làng nhỏ ven sông. Mọi thứ quen mà lạ, như thể thời gian đã đi qua mà bỏ quên anh ở lại. Ngôi nhà cũ còn đó, nhưng mái đã thủng và cửa gãy. Hàng xóm chạy ra, ai cũng nhận ra anh, riêng một người thì không — đó là chính anh. Khi soi mình trong lu nước, Minh thấy một khuôn mặt già đi quá nhanh. Đêm đầu tiên, anh không ngủ được vì tiếng mưa rơi gợi lại những âm thanh năm xưa. Nhưng sáng hôm sau, lũ trẻ trong làng gọi anh là “chú bộ đội”, khiến anh bật cười. Tiếng cười ấy là thứ anh đã đánh mất trong nhiều năm.



