Người lính trở về bên hàng tre
Người lính trở về bên hàng tre
Lê Văn Nam quê ở một làng nhỏ Quảng Trị. Anh nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trong những năm chiến đấu, Nam từng tham gia nhiều nhiệm vụ khó khăn và nhiều lần cùng đồng đội vượt qua những tình huống nguy hiểm.
Điều anh nhớ nhất không phải những trận đánh, mà là hình ảnh hàng tre trước nhà.
Mỗi lần có thời gian, Nam lại nghĩ đến mẹ và quê hương.
Sau ngày đất nước hòa bình, Nam trở về.
Hàng tre vẫn còn đó, nhưng mái nhà đã cũ.
Mẹ anh ôm con rất lâu mà không nói.
Nam đặt chiếc ba lô xuống sân rồi cúi đầu trước bàn thờ những người đồng đội không trở về.
Sau này, Nam được ghi nhận với những thành tích trong thời chiến.
Nhưng với người dân trong làng, anh vẫn chỉ là “thằng Nam ngày trước”.
Anh thường nói với lớp trẻ: “Điều quý nhất sau chiến tranh là được trở về và thấy quê hương bình yên.”
Mỗi buổi chiều, Nam lại ngồi dưới hàng tre.
Gió thổi qua những thân tre già, đưa âm thanh xào xạc vào sân nhà.
Nơi ấy, người lính năm xưa tìm thấy điều mà anh đã chiến đấu suốt tuổi trẻ để bảo vệ: một quê hương thanh bình.



