Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ KHÔNG CÒN MUỐN NÓI

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn (Đoàn phường Tiên Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông trở về năm 1976.

Không bị thương nặng. Không mất tay, mất chân.

Nhìn bên ngoài, ông là một người “lành lặn”.

Nhưng chỉ có gia đình biết, ông đã để lại điều gì đó ở chiến trường.

Trước khi đi, ông là người nói nhiều. Hay cười. Trong nhà, lúc nào cũng là người tạo không khí.

Sau khi về, ông gần như không nói.

Không phải câm.

Chỉ là không nói.

Những ngày đầu, mọi người nghĩ ông mệt. Rồi nghĩ ông buồn. Nhưng thời gian trôi qua, ông vẫn vậy.

Ông làm việc bình thường. Đi làm ruộng. Ăn uống. Sinh hoạt như mọi người.

Nhưng rất ít khi mở miệng.

Có lần, vợ ông hỏi: “Ông có chuyện gì không?”

Ông lắc đầu.

Hết.

Không giải thích.

Không chia sẻ.

Những đêm sau đó, vợ ông nhận ra ông không ngủ sâu. Có lúc ông bật dậy, ngồi rất lâu, rồi lại nằm xuống.

Không nói gì.

Không kể gì.

Nhưng có điều gì đó… luôn ở đó.

Một lần, trong một buổi gặp lại đồng đội, ông đi cùng.

Người khác kể chuyện, cười, nhắc lại kỷ niệm.

Ông ngồi im.

Đến khi có người nhắc tên một người đã mất.

Ông bỗng nói.

Chỉ một câu:
“Hôm đó… nó đứng ngay cạnh tôi.”

Rồi im.

Không nói thêm.

Nhưng ánh mắt ông lúc đó, khiến cả phòng im lặng.

Sau buổi đó, ông lại trở về như cũ.

Ít nói.

Gần như không nói.

Con ông lớn lên, chưa bao giờ nghe bố kể về chiến tranh.

Chỉ biết rằng, có một phần của bố… không ở đây.

Nhiều năm sau, khi ông đã già, có người hỏi:
“Sao bác không kể lại cho con cháu?”

Ông nhìn rất lâu.

Rồi nói:
“Có những thứ… không nên kể bằng lời.”

Câu trả lời đó, đủ cho tất cả.

Chiến tranh không chỉ để lại vết thương trên cơ thể.

Mà còn để lại những khoảng lặng… kéo dài cả một đời người.

Và đôi khi, sự im lặng chính là cách duy nhất để sống tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn