Bài viết

Người Lính Trở Về Không Còn Nhớ Địa Chỉ Nhà

Sau chiến tranh tại Quảng Trị, có những người lính trở về nhưng ký ức không còn nguyên vẹn: có người quên đường về nhà, có người quên tên người thân, chỉ còn lại những mảnh ký ức rời rạc về chiến trường. Câu chuyện kể về một người lính trở về nhưng không còn nhớ chính xác nơi mình từng sống, chỉ nhớ những âm thanh của chiến tranh.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Nguyễn Thiện Trung (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh trở về sau chiến tranh,
nhưng không nhớ nhà nằm ở đâu nữa.
Chỉ nhớ có một con đường
đã từng bị bom cắt đôi.

Người ta hỏi:
“Tên anh là gì?”
Anh trả lời chậm:
“Ở chiến trường… họ gọi tôi bằng tiếng còi.”

Không ai biết
anh đã đi qua bao nhiêu đêm không ngủ.
Chỉ thấy trong mắt anh
vẫn còn ánh sáng của hầm sâu.

Có lần anh đứng trước một cánh cửa,
rất lâu.
Rồi lắc đầu:
“Không phải.”

Nhưng cửa đó
lại chính là nhà mình.

Mẹ anh già đi
trong lúc chờ một người không biết đường về.
Anh đi ngang qua bà
mà không nhận ra.

Chỉ khi nghe bà gọi một cái tên cũ,
anh mới khựng lại.
Như một ký ức
vừa rơi đúng chỗ.

Sau này người ta nói:
chiến tranh không chỉ đi qua đất,
mà còn đi qua trí nhớ con người.

Và có những người trở về
không phải để tìm lại quá khứ,
mà để học lại
cách gọi một mái nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn