NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ SAU 20 NĂM
Hành trình trở về đầy nước mắt
Ông Lê Văn T. rời quê năm 1971, khi mới 18 tuổi. Ông tham gia chiến đấu ở nhiều mặt trận và mất liên lạc với gia đình từ đó.
Chiến tranh kết thúc, nhưng vì nhiều lý do, ông không thể trở về ngay. Những năm sau đó, ông sống phiêu bạt, làm đủ nghề để mưu sinh. Trong lòng ông luôn có một nỗi day dứt: không biết gia đình còn ai, còn nhớ đến mình không.
Hai mươi năm sau, nhờ một người đồng đội cũ, ông mới lần ra được quê nhà.
Ngày ông trở về, con đường làng đã thay đổi nhiều. Ngôi nhà cũ không còn nguyên vẹn. Ông đứng lặng rất lâu trước cổng, không dám bước vào.
Khi ông gõ cửa, một người phụ nữ lớn tuổi bước ra. Đó là em gái ông. Cô nhìn ông rất lâu, rồi bật khóc:
“Anh… anh còn sống thật sao?”
Hóa ra, gia đình đã từng nhận tin ông hy sinh. Mẹ ông đã chờ đợi suốt nhiều năm, rồi qua đời trong niềm tin rằng con trai mình không bao giờ trở lại.
Ông quỳ xuống trước bàn thờ mẹ, nước mắt không ngừng rơi. Ông đã sống sót qua chiến tranh, nhưng lại đến quá muộn để gặp người mình yêu thương nhất.
Từ đó, ông ở lại quê, sống lặng lẽ. Mỗi ngày, ông thắp hương cho mẹ và nói như thể bà vẫn còn nghe:
“Con về rồi, mẹ ạ… chỉ là hơi muộn.”



