Người lính trở về sau 20 năm
Sau ngày đất nước thống nhất, một người lính trở về quê sau nhiều năm chiến đấu.
Anh đứng trước cổng làng nhưng không nhận ra con đường cũ.
Cây đa vẫn còn đó, nhưng những ngôi nhà đã thay đổi.
Anh tìm về căn nhà của mình.
Người mẹ già bước ra.
Bà nhìn anh rất lâu.
Người con đã trưởng thành, mái tóc đã điểm bạc, khuôn mặt không còn giống chàng trai ngày ra trận.
Nhưng người mẹ vẫn nhận ra.
Bà chỉ nói:
“Con về thật rồi...”
Anh cúi xuống ôm mẹ.
Không ai nói thêm gì.
Bao nhiêu năm chờ đợi dường như dồn lại trong khoảnh khắc ấy.
Nhưng người lính cũng nhận ra rằng không phải ai trong làng cũng may mắn trở về.
Có những gia đình vẫn còn treo ảnh người thân trên bàn thờ.
Có những người mẹ vẫn chờ.
Có những người vợ đã sống cả đời trong ký ức về một người lính không trở lại.
Anh trở về với mẹ.
Nhưng trong lòng anh vẫn mang theo những người bạn đã nằm lại chiến trường.
Vì thế, ngày trở về không chỉ là niềm vui.
Đó còn là sự tưởng nhớ dành cho những người đã không có ngày trở về.
Và người lính hiểu rằng mình phải sống thật tốt, bởi phía sau mình còn có cả một thế hệ đã hy sinh để đất nước có được ngày hôm nay.
Có người trở về từ chiến tranh bằng đôi chân. Có người trở về bằng những tấm ảnh trên bàn thờ. Nhưng tất cả đều góp phần làm nên một ngày đất nước hòa bình.



