NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ BIỂN LỬA
Những cựu chiến binh từng đi qua chiến tranh vẫn mang trong mình ký ức không thể nào quên về đồng đội và những năm tháng bom đạn.
Chiến tranh qua lâu rồi nhưng mỗi lần trời trở gió, tôi vẫn nhớ đồng đội mình da diết.
Ngày ấy chúng tôi chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên.
Rừng núi mênh mông, sốt rét và bom đạn lúc nào cũng rình rập.
Anh Bình – người bạn thân nhất của tôi – quê tận Nam Định.
Anh ít nói nhưng rất thương đồng đội.
Có lần đơn vị bị phục kích giữa rừng. Đạn bắn dữ dội đến mức cây rừng gãy đổ hàng loạt.
Tôi bị thương ở chân, không thể chạy tiếp.
Chính anh Bình đã quay lại cõng tôi vượt qua làn đạn.
Khi gần tới nơi trú ẩn thì một quả pháo nổ phía sau.
Anh ngã xuống còn tôi được cứu sống.
Suốt nhiều năm sau chiến tranh, tôi luôn day dứt vì chưa kịp nói với anh một lời cảm ơn.
Bây giờ tóc đã bạc hết rồi nhưng mỗi lần thắp nhang cho đồng đội, tôi vẫn nhớ rất rõ khuôn mặt anh giữa khói lửa Tây Nguyên năm ấy.
Có những người lính đã nằm lại tuổi đôi mươi để đất nước mình có được hòa bình hôm nay.



