Người lính trở về từ chiến trường năm 1984
Người lính trở về từ chiến trường năm 1984
Bác Đỗ Cao Thắng sinh năm 1965, cư trú tại ấp Thanh Nhung 1, xã Tân Hòa, tỉnh Đồng. Năm 1984, khi vừa tròn 19 tuổi, Bác Đỗ Cao Thắng hăng hái lên đường nhập ngũ, thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của người thanh niên đối với Tổ quốc. Bác được biên chế về Trung đoàn 3 – Sư đoàn 320, một đơn vị chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam, từng có nhiều chiến công trong kháng chiến chống Mỹ và tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn sau năm 1975.
Thời điểm ấy, đất nước tuy đã thống nhất nhưng tình hình biên giới phía Bắc vẫn hết sức căng thẳng. Những năm đầu thập niên 1980, đặc biệt là năm 1984, nhiều đơn vị chủ lực được điều động làm nhiệm vụ chiến đấu, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, trong đó có Sư đoàn 320.
Tại đơn vị, Bác được giao nhiệm vụ quản lý đại đội. Dù tuổi đời còn rất trẻ, nhưng bác luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, chấp hành nghiêm kỷ luật quân đội, cùng đồng đội ngày đêm huấn luyện, sẵn sàng bước vào chiến trường ác liệt.
Chỉ ba tháng sau khi tham gia chiến đấu, trong một trận chiến căng thẳng nơi tuyến đầu, bác bị thương nặng, mất đi một chân. Giữa khói lửa chiến tranh, sự hy sinh ấy không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là mất mát lớn lao của một người lính vừa bước vào tuổi thanh xuân, mang theo bao ước mơ còn dang dở.
Sau thời gian điều trị, Bác trở về quê hương Tân Hòa. Từ người lính trẻ mang trên mình màu áo xanh, Bác trở thành thương binh, mang dấu ấn chiến tranh suốt cuộc đời. Nhưng cũng chính từ đó, bác bước sang một mặt trận khác – mặt trận của nghị lực, của sự kiên cường trong đời sống thường ngày.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của Bác Đỗ Cao Thắng vẫn còn nguyên giá trị. Đó là minh chứng sinh động cho sự hy sinh thầm lặng của lớp lớp thanh niên Việt Nam trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc sau ngày thống nhất. Họ không ồn ào, không đòi hỏi, nhưng đã gửi lại nơi chiến trường một phần máu thịt của mình để đất nước có được hòa bình hôm nay.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, “Câu chuyện thời hoa lửa” của người thương binh năm xưa không chỉ là ký ức lịch sử, mà còn là bài học về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự trân trọng hòa bình – những giá trị cần được gìn giữ và tiếp nối mãi mãi.


