Cựu chiến binh

Người lính trở về từ lửa đạn

Người lính trở về từ lửa đạn

Thái Nguyên05/03/2026Hứa Thị Thùy Trang (Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính trở về từ lửa đạn

Tháng Bảy lại về trong sắc đỏ của những đóa hoa tri ân. Tôi tìm đến căn nhà nhỏ ở cuối con đường làng, nơi có bác Nguyễn Văn Lâm – một thương binh từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của chiến tranh. Với tôi, bác không chỉ là một cựu chiến binh, mà là một nhân chứng sống của “thời hoa lửa”, nơi tuổi trẻ được thử thách bằng bom đạn và lòng yêu nước được đo bằng sự hy sinh.

Bác Lâm nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Đó là cái tuổi mà hôm nay chúng tôi còn đang loay hoay giữa giảng đường đại học, giữa những dự định tương lai và những ước mơ cá nhân. Nhưng với thế hệ của bác, đất nước là điều lớn lao và cấp thiết hơn tất cả. Khi Tổ quốc cần, họ lên đường mà không một lần do dự. Bác kể rằng ngày rời quê, bà nội chỉ lặng lẽ nắm tay bác, dặn một câu giản dị: “Đi thì đi cho trọn nghĩa.” Câu nói ấy theo bác suốt những năm tháng hành quân dọc Trường Sơn, giữa mưa bom bão đạn.

Chiến tranh trong lời kể của bác không hề hào nhoáng. Đó là những đêm hành quân không trăng, là những trận địa rung chuyển vì pháo kích, là tiếng gọi đồng đội xen lẫn tiếng nổ chát chúa của bom rơi. Bác tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị vào mùa hè năm 1972 – mùa hè được gọi bằng cái tên “đỏ lửa”. Trong một trận đánh ác liệt, mảnh pháo đã găm vào cánh tay phải của bác. Khi tỉnh lại ở trạm quân y dã chiến, bác biết mình sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn như trước. Cánh tay phải buộc phải cắt bỏ để giữ lấy mạng sống.

Bác bảo rằng lúc ấy, nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng cảm giác mất mát của tuổi trẻ. Hai mươi tuổi, tương lai phía trước bỗng trở nên mờ mịt. Nhưng nhìn những đồng đội nằm lại mãi mãi nơi chiến trường, bác hiểu rằng mình còn sống đã là một điều may mắn. Ý nghĩ ấy giúp bác vượt qua những ngày tháng điều trị gian nan và những mặc cảm khi trở về quê hương.

Ngày đất nước thống nhất, bác Lâm trở lại ngôi làng nhỏ với một cánh tay không còn lành lặn. Cuộc sống thời hậu chiến đầy khó khăn. Một người đàn ông mất đi một phần cơ thể giữa thời buổi thiếu thốn trăm bề phải học lại mọi thứ từ đầu. Bác tập viết bằng tay trái, tập cuốc đất, tập làm quen với những công việc tưởng chừng đơn giản mà nay trở nên vô cùng khó nhọc. Có lúc tưởng chừng muốn bỏ cuộc, nhưng mỗi khi nghĩ đến những người đã ngã xuống, bác lại tự nhủ mình không được phép yếu lòng.

Điều khiến tôi khâm phục nhất ở bác không chỉ là sự kiên cường trong chiến đấu, mà còn là cách bác sống sau chiến tranh. Bác tham gia tích cực vào các hoạt động của Hội Cựu chiến binh địa phương, góp phần vận động bà con phát triển kinh tế, xây dựng đời sống mới. Bác còn thường xuyên đến các trường học, tham gia những buổi nói chuyện truyền thống để kể lại câu chuyện của một thời bom đạn. Bác nói rằng, ký ức chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để nhắc nhở các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình.

Ngồi nghe bác kể chuyện, tôi nhận ra lịch sử không còn là những con số khô khan trong sách giáo khoa. Lịch sử hiện lên qua ánh mắt trầm ngâm của người lính năm xưa, qua giọng nói chậm rãi khi nhắc đến đồng đội, qua khoảng lặng khi nhớ về những người đã không trở về. Thời hoa lửa không chỉ là những trận đánh, mà còn là những lựa chọn đầy dũng cảm của những con người bình dị. Họ đã đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng tư, đã sẵn sàng đánh đổi tuổi xuân để bảo vệ nền độc lập.

Thế hệ trẻ hôm nay lớn lên trong hòa bình, được học tập, được ước mơ và tự do lựa chọn con đường của mình. Chúng tôi không phải đối diện với bom đạn, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi không có trách nhiệm. Trách nhiệm của chúng tôi là học tập tốt, rèn luyện bản thân, sống tử tế và cống hiến cho xã hội. Nếu thời của bác Lâm là ngọn lửa của lòng yêu nước giữa khói bom, thì thời của chúng tôi là ngọn lửa của tri thức, của sáng tạo và của khát vọng xây dựng đất nước.

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ khi chiều đã buông, tôi ngoái nhìn dáng bác Lâm đứng trước hiên nhà. Một người thương binh với cánh tay còn lại vẫy nhẹ, nụ cười hiền hậu như xóa nhòa mọi đau thương năm cũ. Tôi chợt hiểu rằng những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ thuộc về quá khứ. Chúng đang sống trong từng nhân chứng, trong từng gia đình, trong từng ký ức được truyền lại.

Và khi người trẻ còn lắng nghe, còn trân trọng, thì ngọn lửa ấy sẽ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn