Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ RỪNG SÂU

Giữa khuôn viên xanh mát của Trường Đại học Cửu Long, có một người đàn ông ngày ngày lặng lẽ chăm sóc từng hàng cây, tỉa từng nhánh lá. Ít ai biết rằng phía sau dáng vẻ giản dị và nụ cười hiền lành ấy là cả một thời tuổi trẻ đi qua chiến tranh, đi qua những tháng năm khốc liệt nơi đất khách quê người.

Vĩnh Long19/05/2026BCH LCĐ Khoa Khoa học và sức khỏe - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là Võ Văn Phất, sinh năm 1966, quê ở xã Phú Quới, tỉnh Vĩnh Long. Hiện nay, ông công tác tại trường với nhiệm vụ Đội trưởng đội cây xanh. Dù đã rời quân ngũ từ lâu, nhưng trong tác phong và cách sống của ông vẫn luôn toát lên phẩm chất chân chất, kiên cường của người lính Cụ Hồ năm nào. Ông nhập ngũ vào năm 1985, khi tuổi đời còn rất trẻ. Những ngày ấy, đất nước tuy đã hòa bình nhưng nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia vẫn còn đầy khó khăn và hiểm nguy. Người thanh niên quê Vĩnh Long ngày ấy khoác ba lô lên đường sang Campuchia, làm nhiệm vụ tại tỉnh Pursat thuộc đoàn vận tải của Sư đoàn 339, Quân khu 9. Nhắc lại quãng thời gian ấy, ông chỉ cười nhẹ rồi chậm rãi kể bằng giọng trầm đục của người từng đi qua bom đạn. “Lúc mới sang, bác cũng lo lắm. Xa nhà, xa quê, cái gì cũng lạ. Nhưng rồi nhìn cảnh chiến tranh, thấy nhiều mất mát quá nên ai cũng phải tự nhủ mình cố gắng vượt qua.” Chiến trường nơi xứ người không chỉ có tiếng súng mà còn là sự cô độc đến nghẹn lòng. Những người lính trẻ sống giữa rừng sâu, quanh năm đối diện với thiếu thốn và bệnh tật. Có những ngày chỉ ăn uống qua loa rồi tiếp tục làm nhiệm vụ. Những đêm sốt cao giữa rừng nhưng vẫn phải thức trắng canh gác vì nhiệm vụ chưa hoàn thành. Ông kể, thời đó điều quý giá nhất chính là tình đồng đội. Những người lính trẻ từ nhiều miền quê khác nhau cùng sống, cùng chiến đấu và nương tựa vào nhau giữa nơi đất khách. Có người nhớ nhà đến bật khóc trong đêm, có người nhận được lá thư gia đình mà mừng đến không ngủ được. Nhưng rồi tất cả lại động viên nhau cố gắng, vì ai cũng mang trong lòng một niềm tin rằng rồi sẽ có ngày được trở về. Bốn năm nơi đất Campuchia là bốn năm tuổi trẻ của ông gắn liền với rừng sâu, những chuyến vận chuyển gian nan và nỗi nhớ quê âm thầm giấu kín. Đến năm 1989, ông xuất ngũ trở về quê nhà sau những tháng ngày dài xa cách. Ngày trở về, điều khiến ông hạnh phúc nhất không phải là những lời khen hay thành tích, mà đơn giản chỉ là được gặp lại gia đình sau bao năm xa quê. Với ông, còn sống để trở về đã là điều may mắn. Rời quân ngũ, ông Võ Văn Phất tiếp tục sống giản dị, chăm chỉ lao động và luôn giữ tinh thần trách nhiệm của người lính năm xưa. Dù ở cương vị nào, ông cũng luôn tận tụy với công việc và tích cực tham gia các phong trào tại địa phương. Nhiều người trong trường yêu quý ông bởi sự chân thành và lối sống gương mẫu. Ông không nói nhiều về chiến công của mình, nhưng cách ông sống mỗi ngày lại khiến người khác cảm nhận rõ phẩm chất đẹp của một người cựu chiến binh. Đối với ông, tuổi trẻ hôm nay được sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Vì vậy, ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ phải biết cố gắng học tập, sống có kỷ luật và trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. “Phải rèn luyện bản thân, sống cho tốt và biết cống hiến thì quê hương mình mới ngày càng phát triển được” – ông nói bằng giọng mộc mạc nhưng đầy chân tình. Những người lính như ông Võ Văn Phất đã đi qua chiến tranh không bằng những lời kể hào nhoáng, mà bằng cả tuổi trẻ âm thầm cống hiến. Và sau tất cả, điều còn lại đẹp nhất chính là tinh thần kiên cường, lòng yêu nước cùng niềm tin giản dị vào cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn