Người lính trở về từ thành cổ
Nguyễn Đình Lâm sinh năm 1943, lớn lên giữa núi rừng bản Chuân, xã Xuân Hòa, tỉnh Lào Cai. Tuổi thơ ông gắn với nương ngô, con suối nhỏ và những buổi chiều khói lam bảng lảng trên mái nhà sàn. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng ác liệt nhất, tiếng gọi non sông đã thôi thúc chàng trai trẻ rời quê hương.
Năm 1963, Lâm nhập ngũ. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với ba lô, khẩu súng và những chặng hành quân dài hun hút. Ông đã đi qua nhiều chiến trường khốc liệt, trong đó có chiến dịch Thành cổ Quảng Trị — nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm máu và nước mắt của bao người lính. Giữa bom đạn mịt mù, Lâm và đồng đội đã chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Có những đêm nằm trong hầm hào ẩm ướt, ông nhớ da diết núi rừng Lào Cai, nhớ tiếng gió thổi qua rừng cọ, nhớ bản làng yên bình nơi quê nhà. Chính những ký ức ấy đã giúp ông đứng vững giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
Năm 1974, Nguyễn Đình Lâm xuất ngũ. Ông trở về bản Chuân, xã Xuân Hòa, mang theo trên cơ thể những vết thương chiến tranh và trong tim là ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa. Ông lại cầm cuốc ra nương, lại sống cuộc đời bình dị của người dân miền núi, nhưng trong ánh mắt vẫn còn đó vẻ trầm lặng của một người đã đi qua chiến tranh.



