Người lính trở về từ Thành cổ
Chủ đề: “Người lính trở về từ Thành cổ”
Trong những buổi gặp mặt truyền thống của Hội Cựu chiến binh địa phương, Đặng Văn Khôi, sinh năm 1951, luôn được mọi người lắng nghe khi kể về những ngày tháng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 — nơi ông gọi là “ký ức không thể nào quên của tuổi trẻ”.
Ông Khôi sinh ra trong một gia đình làm nông tại tỉnh Hà Nam. Tuổi thơ của ông lớn lên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường ra trận, năm 1970, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường Quảng Trị. Đây là nơi diễn ra những trận chiến khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ông kể:
“Những ngày ở Thành cổ, bom đạn gần như không ngớt. Đất đá bị cày xới liên tục, cây cối cháy đen, khói bụi phủ kín cả bầu trời.”
Đơn vị của ông có nhiệm vụ giữ trận địa và tiếp tế đạn dược cho các mũi chiến đấu. Ban ngày địch pháo kích dữ dội, ban đêm bộ đội tranh thủ vận chuyển lương thực và đưa thương binh ra phía sau.
Có lần, đơn vị của ông phải bám trụ nhiều ngày liền trong một căn hầm nhỏ giữa Thành cổ. Lương thực cạn dần, nước uống khan hiếm, nhưng không ai nghĩ đến việc rời vị trí.
Ông xúc động nhớ lại:
“Có hôm mỗi người chỉ còn nửa bi đông nước nhưng vẫn chia nhau từng ngụm. Anh em động viên nhau rằng còn sống là còn chiến đấu.”
Điều khiến ông nhớ nhất là đêm mưa tháng 8 năm 1972. Khi ấy, địch mở đợt tấn công dữ dội bằng pháo và máy bay. Trong lúc chiến đấu ác liệt, người đồng đội thân thiết của ông là anh Lưu Văn Hải bị thương nặng.
Dù đau đớn, anh Hải vẫn cố giữ chặt khẩu súng và nói:
“Còn Thành cổ là còn Tổ quốc, đừng để mất trận địa.”
Sau đó không lâu, anh Hải đã anh dũng hy sinh. Ông Khôi và đồng đội lặng lẽ chôn cất anh ngay bên góc thành trong tiếng bom rền vang.
“Ngày ấy chúng tôi không có thời gian để khóc. Chỉ biết siết chặt tay nhau rồi tiếp tục chiến đấu.”
Sau 81 ngày đêm chiến đấu kiên cường, nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại nơi Thành cổ Quảng Trị. Bản thân ông cũng bị thương trong một trận pháo kích cuối năm 1972 và được đưa ra Bắc điều trị.
Ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về quê hương với niềm vui hòa bình nhưng cũng mang theo ký ức về những đồng đội không trở lại.
Đến nay, mỗi lần nhắc về Thành cổ Quảng Trị, giọng ông vẫn nghẹn lại. Ông thường xuyên tham gia nói chuyện truyền thống với đoàn viên, thanh niên để kể về tinh thần quả cảm của thế hệ cha anh.
Ông nhắn nhủ:
“Các cháu hôm nay phải biết trân trọng hòa bình. Đừng quên rằng để có cuộc sống yên bình hôm nay, rất nhiều người đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.”
Câu chuyện của cựu chiến binh Đặng Văn Khôi không chỉ tái hiện sự khốc liệt của chiến tranh mà còn làm sáng ngời tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và ý chí kiên cường của những người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



