Cựu chiến binh

Người lính trở về từ thời hoa lửa, mưa bom bão bùng

Những câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một con người mà còn là một phần lịch sử của quê hương Tam Đảo trong những năm tháng hoa lửa. Đó là ngọn lửa truyền thống cần được gìn giữ và tiếp nối để các thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Lâm Đồng31/07/2026Đoàn xã Tam Đảo (Đoàn xã Tam Đảo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Bảy, khi cả nước hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ, chúng tôi có dịp đến thăm ông Lưu Văn Đào, một cựu chiến binh đang sinh sống tại xã Tam Đảo, tỉnh Phú Thọ. Ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc trắng nhưng giọng nói của ông vẫn trầm ấm, ánh mắt vẫn ánh lên niềm tự hào mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Ông kể rằng mình nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Đó là thời điểm cả nước đang bước vào giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ vùng quê Tam Đảo, ông cùng nhiều thanh niên trong xã tình nguyện lên đường với mong muốn góp một phần sức trẻ cho độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày chia tay, hành trang chỉ có vài bộ quần áo, chiếc ba lô vải và lời dặn dò của mẹ: "Đi mạnh khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về." Câu nói giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng hành quân.

Chiến trường khốc liệt hơn rất nhiều so với tưởng tượng của chàng trai tuổi mười tám. Những trận bom liên tiếp, những đêm hành quân xuyên rừng, những lần nhịn đói, thiếu nước đã trở thành ký ức không thể nào quên. Điều giúp ông và đồng đội vượt qua không chỉ là ý chí mà còn là tình đồng đội sâu nặng. Họ sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và che chở nhau giữa làn bom đạn.

Có những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến, ông lại lặng người. Ông bảo rằng, người còn sống có trách nhiệm kể lại những ký ức ấy để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể nhưng mang theo niềm vui lớn nhất là được chứng kiến non sông liền một dải. Trở về Tam Đảo, ông tiếp tục lao động sản xuất, tham gia công tác địa phương và luôn tích cực giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước.

Hôm nay, khi tuổi đã cao, ông vẫn thường tham gia các buổi nói chuyện truyền thống tại địa phương. Mỗi câu chuyện của ông đều nhắc nhở thế hệ trẻ rằng yêu nước không chỉ là cầm súng khi Tổ quốc cần, mà còn là sống có trách nhiệm, học tập tốt, lao động tốt và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Rời ngôi nhà nhỏ của người cựu chiến binh, chúng tôi mang theo nhiều cảm xúc. Những câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của một con người mà còn là một phần lịch sử của quê hương Tam Đảo trong những năm tháng hoa lửa. Đó là ngọn lửa truyền thống cần được gìn giữ và tiếp nối để các thế hệ hôm nay luôn biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn