NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI BẢN LÀNG
“NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI BẢN LÀNG”
Nhân vật: Ông Phàn Văn Sính
Quê quán: Vùng Hoàng Su Phì – Nậm Dịch
Chủ đề: Người lính sau chiến tranh và ký ức về quê hương
Trong ký ức của nhiều người dân vùng cao, những năm tháng chiến tranh là một phần không thể quên của lịch sử gia đình và bản làng. Khi Tổ quốc cần, nhiều chàng trai đang tuổi đôi mươi đã rời những mái nhà sàn, rời ruộng nương để lên đường. Một trong số đó là ông Phàn Văn Sính.
Ngày ấy, cuộc sống ở vùng cao còn rất khó khăn. Đường đi chủ yếu là đường đất, việc liên lạc giữa các bản còn hạn chế. Nhưng dù cuộc sống thiếu thốn, tinh thần yêu nước trong mỗi gia đình vẫn rất sâu sắc. Khi thanh niên lên đường, người ở nhà vừa lo lắng vừa tự hào.
Ông Sính cũng mang theo tâm trạng như vậy khi rời quê. Phía sau ông là gia đình, là bản làng, là những con đường quen thuộc của tuổi thơ. Phía trước là những tháng ngày chưa biết sẽ ra sao.
Những ngày trong quân ngũ đã giúp ông trưởng thành nhanh chóng. Từ một thanh niên quen với ruộng nương và núi rừng, ông học cách sinh hoạt tập thể, chấp hành kỷ luật, rèn luyện sức khỏe và đặc biệt là biết dựa vào đồng đội trong mọi hoàn cảnh.
Điều ông nhớ nhất về những năm tháng ấy là tình đồng chí, đồng đội.
Trong những chuyến hành quân dài, người khỏe giúp người yếu. Khi có người nhớ nhà, anh em cùng động viên. Khi gặp khó khăn, mọi người cùng tìm cách vượt qua. Những tình cảm tưởng như bình dị ấy lại trở thành sức mạnh giúp người lính đứng vững trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương. Nhưng trở về không có nghĩa là mọi khó khăn đã kết thúc. Những người lính lại bắt đầu một cuộc chiến khác – cuộc chiến với đói nghèo, với những con đường hiểm trở, với cuộc sống thiếu thốn của bản làng sau chiến tranh.
Ông Sính trở lại với công việc lao động sản xuất. Bàn tay từng cầm súng lại cầm cuốc, cầm dao phát nương, chăm sóc ruộng đồng. Ông cùng gia đình xây dựng cuộc sống, đồng thời tích cực tham gia các công việc chung của bản làng.
Đối với ông, đó cũng là một cách tiếp tục đóng góp cho quê hương.
Nhiều năm trôi qua, bản làng ngày càng đổi thay. Những con đường được mở rộng, trường học được xây dựng, đời sống người dân từng bước được nâng lên. Nhìn những đứa trẻ hôm nay cắp sách đến trường, ông thường nghĩ về tuổi trẻ của mình và những người đồng đội năm xưa.
Ông nói rằng điều mong muốn nhất của những người từng trải qua chiến tranh không phải là được nhắc đến thật nhiều, mà là thế hệ trẻ biết quý trọng cuộc sống hòa bình.
Bởi người từng đi qua chiến tranh hiểu rất rõ giá trị của hai chữ “bình yên”.
Một buổi chiều nơi bản vùng cao, ông Sính ngồi trước hiên nhà nhìn những dãy núi nối tiếp nhau. Những ngọn núi ấy vẫn đứng đó như ngày ông còn trẻ. Chỉ có con người và cuộc sống đã thay đổi.
Những năm tháng chiến tranh đã trở thành quá khứ, nhưng ký ức về đồng đội vẫn còn trong ông. Ông nhớ những người đã cùng mình đi qua gian khó, nhớ những người không có cơ hội trở về và càng trân trọng hơn cuộc sống hôm nay.
Câu chuyện của ông Phàn Văn Sính là câu chuyện của một thế hệ thanh niên vùng cao đã từng rời bản làng để bảo vệ Tổ quốc, rồi trở về tiếp tục xây dựng quê hương.
Đó chính là vẻ đẹp của “thời hoa lửa” – một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho đất nước và sau chiến tranh lại dành phần đời còn lại cho gia đình, bản làng và quê hương.



