NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ VỚI ĐỒNG ĐỘI
Cựu chiến binh Hồ Viết Xuân – 30 năm không quên Vị Xuyên Câu chuyện về những liệt sĩ đôi khi được kể lại bởi những người đã sống sót. Họ là những người hiểu rõ nhất người đã nằm xuống là ai. Cựu chiến binh Hồ Viết Xuân, thuộc Trung đoàn 876, Sư đoàn 356, là một trong những người từng trực tiếp chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên từ 1984 đến 1988.
Cựu chiến binh Hồ Viết Xuân – 30 năm không quên Vị Xuyên
Câu chuyện về những liệt sĩ đôi khi được kể lại bởi những người đã sống sót.
Họ là những người hiểu rõ nhất người đã nằm xuống là ai.
Cựu chiến binh Hồ Viết Xuân, thuộc Trung đoàn 876, Sư đoàn 356, là một trong những người từng trực tiếp chiến đấu tại Mặt trận Vị Xuyên từ 1984 đến 1988.
Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường.
Nhưng Vị Xuyên vẫn ở trong ký ức.
Năm tháng trôi qua.
Tuổi trẻ ngày nào dần trở thành những mái đầu bạc.
Thế nhưng, ông vẫn trở lại Hà Giang để thăm đồng đội.
Một chuyến trở về không chỉ là trở lại chiến trường cũ.
Đó là trở về với một phần tuổi trẻ.
Với những người đã từng cùng ông chiến đấu.
Với những người không còn cơ hội trở về.
Ông từng chia sẻ rằng, khi trở lại Vị Xuyên, ông cảm nhận nơi đây như quê hương thứ hai của mình.
Có lẽ bởi những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của ông đã gắn với vùng đất này.
Những ngọn núi.
Những điểm cao.
Những người đồng đội.
Tất cả đã trở thành một phần cuộc đời.
Hôm nay, Đài hương 468 và Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên đã trở thành những địa chỉ để các cựu chiến binh trở về.
Họ kể cho người thân, du khách và thế hệ trẻ nghe về cuộc chiến đấu năm xưa.
Không phải để kể lại chiến tranh bằng những điều hào nhoáng.
Mà để nhắc rằng những người đã hy sinh từng có tuổi trẻ như tất cả mọi người.
Họ cũng có gia đình.
Có cha mẹ.
Có quê hương.
Có những dự định cho tương lai.
Nhưng họ đã không có cơ hội thực hiện những dự định ấy.
Hồ Viết Xuân và những cựu chiến binh khác trở về thay họ kể tiếp câu chuyện.
Đó là một nhiệm vụ đặc biệt.
Bởi khi nhân chứng còn sống, lịch sử còn có thể được kể bằng ký ức của con người.
Và khi người lính cũ kể về đồng đội, những cái tên trên bia đá lại có thêm một khuôn mặt, một kỷ niệm.
Hoa lửa Hồ Viết Xuân – người lính trở về từ Vị Xuyên nhưng chưa bao giờ rời xa đồng đội, bởi mỗi lần trở lại Hà Giang là một lần ông tìm về một phần tuổi trẻ của mình.



