Bài viết

NGƯỜI LÍNH TRONG KÝ ỨC CỦA ÔNG

Ninh Bình02/05/2026Nguyễn Thị Châm Anh-11a3 (Trung tâm GDNN- GDTX Mỹ Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của dân tộc, bên cạnh những vị anh hùng được ghi danh trong sách giáo khoa, còn có những "anh hùng đời thường" – những người đã đi qua khói lửa chiến tranh để trở về với cuộc sống bình dị. Với tôi, người anh hùng lớn nhất chính là ông ngoại. Mỗi khi nhìn vào những vết sẹo thời gian trên đôi tay ông, tôi lại bồi hồi nhớ về một "thời hoa lửa" mà ông đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân để bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Ông ngoại tôi sinh năm 1958. Năm 1977, khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng. Chỉ một năm sau đó, chàng thanh niên 20 tuổi ấy đã có mặt tại chiến trường biên giới Tây Nam khốc liệt để chống lại sự tàn bạo của tập đoàn Pol Pot. Cuộc đời binh nghiệp của ông là một dải lụa đỏ trải dài từ biên giới Tây Nam đến mặt trận Vị Xuyên, Hà Tuyên trong cuộc chiến biên giới phía Bắc.

Kỷ niệm ám ảnh và đáng nhớ nhất trong cuộc đời lính của ông có lẽ là ngày 28/07/1978. Đó là một ngày mưa tầm tã nơi biên giới, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ đi tìm và lấy thi thể tử sĩ. Giữa làn mưa trắng xóa và tiếng súng thâm u, việc đưa được những người đồng đội đã ngã xuống trở về là một thử thách nghẹt thở giữa sự sống và cái chết. Ông kể, lúc đó chẳng ai thấy sợ, chỉ thấy thương đồng đội vô hạn.

Thời chiến, khó khăn chồng chất khó khăn. Vào mùa mưa, đường hành quân lầy lội, muỗi rừng và vắt bám đầy chân. Những bữa cơm khi ấy chỉ có gạo sấy khô khốc, hay những bát bo bo đỏ quạch khó nuốt. Ấy vậy mà ông và các chiến sĩ vẫn chia nhau từng miếng lương khô, cùng cười vang giữa hai trận đánh. Cái đói, cái rét của vùng cao Vị Xuyên hay cái nóng hầm hập của đất biên giới Campuchia không khuất phục được ý chí của người lính trẻ.

Nhìn lại hành trình từ năm 1977 đến những ngày tháng ở mặt trận biên giới phía Bắc, tôi càng thấu hiểu hơn giá trị của hai chữ "hòa bình". Ông ngoại tôi và thế hệ của ông đã sống những năm tháng hai mươi tuổi bằng tất cả sự can trường. Những "bông hoa" ấy đã nở rực rỡ nhất giữa khói súng và lửa đạn để giữ vững từng tấc đất cho thế hệ mai sau.

Câu chuyện của ông không chỉ là những trang hồi ức, mà là bài học lớn về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với những hạt "gạo sấy, cơm khô" mà ông đã ăn, xứng đáng với những giọt máu mà ông và đồng đội đã đổ xuống. Tôi sẽ mang theo tinh thần của "thời hoa lửa" ấy vào cuộc sống hôm nay, sống trách nhiệm và biết ơn để viết tiếp những trang sử vẻ vang của gia đình và dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn