Người lính và bếp lửa giữa đêm Trường Sơn
Ở Trường Sơn, bếp lửa là thứ không thể thiếu.
Không chỉ để nấu ăn.
Mà còn để giữ lại hơi ấm của con người giữa rừng sâu.
Tôi từng trải qua nhiều đêm ngồi bên bếp lửa như thế.
Nhưng có một đêm mà tôi nhớ mãi.
Đó là một đêm cuối năm 1972.
Đơn vị dừng chân trong một thung lũng nhỏ sau nhiều ngày hành quân liên tục.
Trời lạnh buốt.
Gió rừng thổi qua khe núi nghe rít lên từng đợt.
Anh nuôi nhóm được một bếp lửa nhỏ bằng củi ướt.
Khói nhiều hơn lửa, cay xè cả mắt.
Nhưng ai cũng cố ngồi sát vào để sưởi.
Chúng tôi ngồi thành vòng tròn quanh bếp.
Ánh lửa hắt lên gương mặt ai cũng gầy gò, sạm đen vì nắng gió.
Một cậu lính trẻ lấy từ ba lô ra một củ khoai lang còn sót lại.
Cậu chia làm mấy phần nhỏ:
“Ăn cho đỡ đói.”
Không ai giành.
Mỗi người chỉ một miếng nhỏ thôi, nhưng ai cũng ăn rất chậm.
Vì biết đó là phần còn lại của cả ngày hôm ấy.
Tôi nhớ có người vừa ăn vừa cười:
“Sau này về chắc không dám bỏ cơm.”
Cả nhóm lại cười theo.
Tiếng cười vang lên giữa rừng đêm nghe rất ấm.
Ngoài kia, sương mù dày đặc phủ kín thung lũng.
Tiếng côn trùng rả rích không dứt.
Thỉnh thoảng xa xa lại có tiếng bom vọng về.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, bên bếp lửa nhỏ, chúng tôi thấy mình như tách khỏi chiến tranh.
Chỉ còn lại những con người trẻ tuổi đang ngồi cạnh nhau để giữ hơi ấm.
Có lúc bếp lửa tàn dần.
Một người lại cúi xuống thổi nhẹ.
Lửa bùng lên trở lại.
Cứ thế, cả đêm chúng tôi thay nhau giữ cho ngọn lửa không tắt.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu:
Nếu bếp tắt, cái lạnh và bóng tối sẽ tràn vào rất nhanh.
Gần sáng, sương tan dần.
Ánh sáng nhạt đầu ngày xuyên qua rừng.
Chúng tôi đứng dậy tiếp tục hành quân.
Không ai nhắc lại đêm hôm trước.
Nhưng ai cũng nhớ.
Ngày hòa bình, tôi vẫn hay nhìn những đống lửa trại ngoài quê mỗi khi đi hội làng.
Mỗi lần thấy lửa cháy, tôi lại nhớ bếp lửa giữa Trường Sơn năm ấy.
Nhớ những khuôn mặt trẻ tuổi ngồi sát nhau trong đêm lạnh.
Và nhớ một thời mà chỉ cần có một ngọn lửa nhỏ thôi, con người đã có thể cùng nhau vượt qua cả bóng tối dài của chiến tranh.



