Cựu chiến binh

Người lính và bữa cơm không có đủ đũa

Lào Cai14/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở chiến trường, người ta quen với việc thiếu thốn.

Thiếu gạo.

Thiếu nước.

Thiếu thuốc.

Nhưng có những thiếu thốn nhỏ đến mức bình thường lại trở thành ký ức rất khó quên.

Như một bữa cơm không có đủ đũa giữa rừng Trường Sơn.

Hôm đó là một buổi chiều cuối mùa khô năm 1973.

Đơn vị tôi vừa hoàn thành một chặng hành quân dài qua khu vực đồi trọc.

Ai cũng mệt rã rời, chân nặng như chì.

Đến khi dừng lại bên một khe suối cạn, anh nuôi mới bắt đầu nấu bữa ăn tối.

Chỉ có một nắm gạo ít ỏi và ít rau rừng hái vội.

Nhưng với chúng tôi lúc ấy, như vậy đã là quá đủ.

Khi cơm chín, anh nuôi gọi:

“Ăn thôi anh em!”

Cả tiểu đội lập tức ngồi quây lại.

Nhưng lúc chia cơm, mọi người mới phát hiện ra một chuyện dở khóc dở cười:

Chỉ có đúng ba đôi đũa cho bảy người.

Cả nhóm nhìn nhau rồi bật cười.

Một cậu lính trẻ quê Nghệ An nói:

“Thế này ăn tay cho nhanh.”

Rồi cậu đưa đũa cho người bên cạnh.

Tôi cũng nhường lại đôi đũa mình đang cầm.

Cuối cùng cả tiểu đội ngồi ăn bằng tay, người bốc cơm, người chia rau, người chuyền từng miếng cho nhau.

Không ai phàn nàn.

Không ai khó chịu.

Trái lại còn cười rất nhiều.

Giữa chiến tranh, những chuyện nhỏ nhặt như vậy lại trở thành niềm vui rất riêng.

Có lẽ vì càng thiếu thốn, con người càng dễ cảm nhận sự ấm áp từ nhau hơn.

Một đồng đội vừa ăn vừa nói:

“Sau này về nhà, có khi thừa đũa lại thấy lạ.”

Cả nhóm lại cười vang giữa rừng chiều.

Tiếng cười ấy vọng vào vách núi, hòa cùng tiếng suối cạn chảy róc rách.

Tôi nhớ rõ hôm ấy trời rất đẹp.

Nắng cuối ngày xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng dài trên mặt đất.

Khói bếp bay lên mỏng nhẹ giữa không gian yên tĩnh hiếm hoi.

Chúng tôi ngồi ăn bên nhau như vậy, giữa rừng sâu, giữa chiến tranh, nhưng lại thấy gần gũi như một gia đình.

Đêm hôm đó, khi nằm võng, tôi nghĩ rất lâu về “bữa cơm không đủ đũa” ấy.

Sau này mới hiểu, có những thứ không đầy đủ lại khiến con người ta nhớ lâu hơn tất cả.

Ngày hòa bình, cuộc sống đã khác rất nhiều.

Bàn ăn lúc nào cũng đủ chén đủ đũa.

Nhưng đôi khi nhìn một bữa cơm đông người, tôi lại nhớ rừng Trường Sơn năm ấy.

Nhớ những đôi tay chuyền nhau từng nắm cơm nóng.

Và nhớ những người lính trẻ đã cùng nhau sống qua một thời gian khổ nhưng ấm áp đến lạ lùng — nơi mà chỉ cần có đồng đội bên cạnh, thiếu thốn nào cũng trở nên nhẹ đi rất nhiều.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn