NGƯỜI LÍNH VÀ BỨC THƯ CHƯA BAO GIỜ GỬI
Giữa rất nhiều kỷ vật còn được lưu giữ sau những năm tháng quân ngũ, cựu chiến binh Nguyễn Văn Hậu đặc biệt trân trọng một bức thư đã ố vàng theo thời gian. Điều đặc biệt là bức thư ấy chưa bao giờ được gửi đi. Nó vẫn nằm nguyên trong cuốn sổ cũ mà ông cất giữ hơn nửa thế kỷ qua như một minh chứng cho những cảm xúc chân thành của tuổi trẻ trong những năm tháng đầy biến động của đất nước.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGƯỜI LÍNH VÀ BỨC THƯ CHƯA BAO GIỜ GỬI
Tác giả: Phan Thu Thùy – ĐVTN thôn Hoàng Phú, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
Họ và tên: Nguyễn Văn Hậu
Năm sinh: 1953
Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Nơi ở hiện tại: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Giữa rất nhiều kỷ vật còn được lưu giữ sau những năm tháng quân ngũ, cựu chiến binh Nguyễn Văn Hậu đặc biệt trân trọng một bức thư đã ố vàng theo thời gian. Điều đặc biệt là bức thư ấy chưa bao giờ được gửi đi. Nó vẫn nằm nguyên trong cuốn sổ cũ mà ông cất giữ hơn nửa thế kỷ qua như một minh chứng cho những cảm xúc chân thành của tuổi trẻ trong những năm tháng đầy biến động của đất nước.
Ông Hậu sinh ra trong một gia đình nông dân tại xã Hải Châu. Tuổi thơ của ông gắn liền với những cánh đồng lúa, những con đường làng quen thuộc và những buổi chiều cùng bạn bè vui đùa bên dòng mương nhỏ. Cuộc sống bình dị ấy đã nuôi dưỡng trong ông tình yêu sâu sắc đối với quê hương.
Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê hương, ông mang theo niềm tin của tuổi trẻ và lời dặn dò của gia đình. Trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo cùng những vật dụng cần thiết, nhưng trong trái tim ông là cả tình yêu dành cho quê nhà và những người thân yêu.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ tại một đơn vị bộ binh. Những ngày đầu xa nhà là khoảng thời gian khó khăn đối với chàng trai trẻ. Nỗi nhớ gia đình, nhớ quê hương đôi khi khiến ông trằn trọc trong những đêm yên tĩnh.
Chính trong một đêm như thế, ông đã ngồi dưới ánh đèn dầu và viết một bức thư gửi về cho cha mẹ. Trong thư, ông kể về cuộc sống quân ngũ, về những người đồng đội mới quen và khẳng định rằng bản thân vẫn khỏe mạnh, luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Thế nhưng vì một số lý do, bức thư ấy đã không được gửi đi. Ông cẩn thận gấp lại, đặt vào cuốn sổ tay rồi tiếp tục những tháng ngày công tác. Thời gian trôi qua, ông viết thêm nhiều lá thư khác gửi về gia đình, còn bức thư đầu tiên vẫn được giữ nguyên như một kỷ niệm đặc biệt.
Theo lời ông kể, mỗi lần đọc lại bức thư ấy, ông như nhìn thấy hình ảnh của chính mình khi mới bước vào quân ngũ. Đó là một chàng trai trẻ còn nhiều bỡ ngỡ nhưng đầy nhiệt huyết và trách nhiệm.
Những năm tháng trong quân đội đã giúp ông trưởng thành hơn rất nhiều. Ông học được tính kỷ luật, tinh thần vượt khó và đặc biệt là tình đồng chí, đồng đội. Những người lính cùng ăn, cùng ở và cùng chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn đã trở thành những người anh em thân thiết.
Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất là niềm hạnh phúc lớn lao đối với ông và đồng đội. Bao năm tháng cố gắng của tuổi trẻ đã được đền đáp bằng nền hòa bình mà cả dân tộc mong chờ.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về xã Hải Châu, tiếp tục lao động sản xuất và xây dựng cuộc sống mới. Dù đã trải qua nhiều giai đoạn khác nhau của cuộc đời, ông vẫn giữ gìn bức thư năm xưa như một phần ký ức quý giá.
Hiện nay, mỗi lần kể chuyện cho con cháu và thế hệ trẻ trong xã, ông thường mang bức thư ấy ra giới thiệu. Ông cho rằng giá trị lớn nhất của nó không nằm ở những dòng chữ mà ở những cảm xúc chân thành của tuổi trẻ, ở tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của một thế hệ đã trưởng thành trong những năm tháng khó khăn của dân tộc.
Buổi trò chuyện kết thúc khi ông nhẹ nhàng đặt bức thư trở lại cuốn sổ cũ. Dù chưa từng được gửi đi, nhưng bức thư ấy đã hoàn thành sứ mệnh của mình: lưu giữ một phần ký ức đẹp của người lính năm xưa và nhắc nhở thế hệ hôm nay về những giá trị thiêng liêng của hòa bình.
Người thực hiện: Phan Thu Thùy
Đoàn viên thanh niên thôn Hoàng Phú, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An.



