Bài viết

Người lính và cánh rừng Trường Sơn-Ích Mỹ

Tôi là Xuân Quỳnh, một người sống và sáng tác trong những năm đất nước còn chiến tranh. Dù không trực tiếp cầm súng, tôi vẫn chứng kiến những mất mát và hy sinh của thời đại. Có những lần tôi đến vùng chiến trường. Nhìn thấy những cánh rừng bị bom đạn tàn phá. Cây cối gãy đổ. Đất bị xới tung. Nhưng giữa tất cả, vẫn có những người lính. Họ sống, chiến đấu, và giữ vững tinh thần. Tôi nhớ một lần gặp những chiến sĩ trên đường Trường Sơn. Họ mệt, nhưng vẫn cười. Họ thiếu thốn, nhưng vẫn lạ

Hà Tĩnh12/04/2026Nguyễn Thị Kiều Trinh (Thôn Ích Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Xuân Quỳnh, một người sống và sáng tác trong những năm đất nước còn chiến tranh.

Dù không trực tiếp cầm súng, tôi vẫn chứng kiến những mất mát và hy sinh của thời đại.

Có những lần tôi đến vùng chiến trường.

Nhìn thấy những cánh rừng bị bom đạn tàn phá.

Cây cối gãy đổ.

Đất bị xới tung.

Nhưng giữa tất cả, vẫn có những người lính.

Họ sống, chiến đấu, và giữ vững tinh thần.

Tôi nhớ một lần gặp những chiến sĩ trên đường Trường Sơn.

Họ mệt, nhưng vẫn cười.

Họ thiếu thốn, nhưng vẫn lạc quan.

Trong ánh mắt họ, tôi thấy một điều rất rõ:

niềm tin.

Sau này, tôi viết.

Viết về tình yêu, về con người.

Nhưng trong đó luôn có bóng dáng của chiến tranh.

Tôi hiểu rằng:

Chiến tranh không chỉ là những gì đã qua,
mà còn là điều in sâu trong tâm hồn con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn