Bài viết

Người lính và cây bàng non

Mùa mưa năm 1973, đơn vị của anh Nam đóng quân gần một ngôi trường đã bị bom đạn tàn phá. Mái ngói sập, tường lớp học loang lổ vết đạn, sân trường chỉ còn lại những hố bom và cỏ dại mọc um tùm.

Thái Nguyên05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1973, đơn vị của anh Nam đóng quân gần một ngôi trường đã bị bom đạn tàn phá. Mái ngói sập, tường lớp học loang lổ vết đạn, sân trường chỉ còn lại những hố bom và cỏ dại mọc um tùm.

Trong lúc dọn dẹp khu vực để dựng lán, Nam phát hiện một cây bàng non cao chưa đầy nửa mét đang cố vươn lên giữa đống gạch vụn. Anh nhẹ nhàng đào cây lên, chuyển đến một góc sân ít bị bom phá rồi vun lại gốc.

Đồng đội cười:

– Giữa chiến trường mà cậu còn nghĩ đến trồng cây à?

Nam mỉm cười:

– Rồi sẽ có ngày lũ trẻ trở lại đây học. Khi ấy, cây bàng này sẽ cho các em bóng mát.

Câu nói ấy khiến mọi người im lặng.

Những tháng sau đó, mỗi lần có nước, Nam đều dành một ít tưới cho cây. Mùa khô khắc nghiệt, nhiều cây cối héo úa, nhưng cây bàng nhỏ vẫn xanh tươi.

Đầu năm 1975, đơn vị nhận lệnh hành quân đến mặt trận mới. Trước lúc rời đi, Nam đứng rất lâu dưới gốc cây bàng, khẽ vuốt những chiếc lá non rồi dặn người dân địa phương:

– Nếu được, bác giúp chúng tôi chăm sóc cây này nhé.

Sau ngày đất nước thống nhất, gần ba mươi năm sau, Nam có dịp trở lại nơi từng đóng quân. Ngôi trường năm xưa đã được xây mới khang trang. Giữa sân trường, một cây bàng lớn tỏa bóng mát, cành lá xum xuê. Dưới gốc cây, học sinh ríu rít nô đùa.

Người hiệu trưởng nghe câu chuyện xúc động dẫn ông đến bên cây và nói:

– Các thế hệ học sinh đều biết đây là "cây bàng của chú bộ đội". Chúng tôi vẫn kể cho các em nghe về người lính đã trồng cây giữa những ngày chiến tranh.

Nam lặng người, đưa tay chạm vào thân cây sần sùi. Ông ngước nhìn những tán lá xanh rung rinh trong gió, lòng trào dâng một niềm xúc động khó tả.

Ông hiểu rằng mình không chỉ trồng một cái cây, mà đã gieo xuống một niềm tin về tương lai. Chiến tranh có thể phá hủy nhà cửa, trường học, nhưng không thể dập tắt hy vọng về một ngày hòa bình.

Rời ngôi trường, Nam ngoái nhìn cây bàng lần cuối. Dưới bóng cây, tiếng cười trong trẻo của học sinh vang lên khắp sân trường. Với ông, đó là âm thanh đẹp nhất của hòa bình và là phần thưởng ý nghĩa nhất dành cho những người lính đã hy sinh tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn