NGƯỜI LÍNH VÀ CÂY ĐÀN
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người lính mang theo cây đàn nhỏ.
Mỗi tối, anh thường chơi vài giai điệu cho đồng đội nghe.
Có người hát.
Có người ngồi im.
Có người nhớ nhà.
Anh từng nói:
“Bao giờ về tôi sẽ mở một lớp dạy đàn.”
Người bạn hỏi:
“Dạy ai?”
“Dạy trẻ con.”
Anh muốn những đứa trẻ trong quê biết chơi nhạc.
Đó là ước mơ giản dị.
Nhưng anh không có cơ hội thực hiện.
Cây đàn được đồng đội giữ lại.
Sau chiến tranh, nó được đưa về gia đình.
Người em trai của anh nhìn cây đàn rất lâu.
Anh chưa từng học nhạc.
Nhưng từ đó, ông bắt đầu học.
Ông muốn biết vì sao anh trai mình yêu cây đàn đến thế.
Nhiều năm sau, ông trở thành giáo viên âm nhạc.
Ông mở những lớp học nhỏ cho trẻ em trong làng.
Mỗi khi có học sinh hỏi:
“Thầy học đàn từ đâu?”
Ông thường trả lời:
“Từ một người anh.”
Cây đàn cũ được treo trên tường.
Nó không còn được sử dụng thường xuyên.
Nhưng mỗi khi lớp học kết thúc, thầy giáo lại nhìn lên.
Ông nghĩ rằng người anh đã không thể thực hiện ước mơ của mình.
Nhưng ước mơ ấy đã được truyền sang một người khác.
Đôi khi, một ước mơ không cần chính người tạo ra nó hoàn thành.
Nó chỉ cần có người tiếp tục.
Và thế là tuổi trẻ của một người vẫn có thể để lại âm thanh rất lâu sau khi họ đã đi xa.



